Sáng hôm sau, Tô Diệp tỉnh dậy và ngạc nhiên khi thấy mình không bị đánh thức bởi sự lạnh lùng hay những lời mỉa mai. Lục Cận Ngôn đã chuẩn bị sẵn cho cô một chiếc váy lụa màu trắng kem, tinh tế và thanh lịch, hoàn toàn khác với những bộ đồ rực rỡ mang tính chất "trưng diện" trước đó.
"Hôm nay không đi làm." - Anh nói khi cô bước xuống nhà. "Tôi đưa em đi mua sắm."
Tô Diệp ngẩn ngơ. Mua sắm? Một việc làm tưởng chừng như chỉ dành cho những cặp tình nhân bình thường, nay lại xuất hiện giữa một "chủ nợ" và "con nợ".
Tại trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố, Lục Cận Ngôn bao trọn một cửa hàng thời trang danh tiếng. Anh ngồi thong thả trên ghế da, nhấp ngụm espresso, ánh mắt không rời khỏi phòng thay đồ.
"Thử bộ này đi." - Anh chỉ tay vào một chiếc đầm ôm sát với phần lưng khoét sâu táo bạo.
Tô Diệp ngoan ngoãn cầm lấy. Trong không gian chật hẹp và kín đáo của phòng thay đồ, cô loay hoay với sợi dây kéo phía sau lưng. Bất ngờ, rèm cửa khẽ động, một bóng người cao lớn bước vào và khóa chốt lại.
"Để tôi giúp em." - Giọng nói trầm thấp của Lục Cận Ngôn vang lên ngay sát bên tai, khiến cô rùng mình.
Bàn tay anh không vội kéo khóa, mà thay vào đó là những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên sống lưng trần trụi của cô. Sự tiếp xúc da thịt giữa không gian nhỏ hẹp khiến nhiệt độ không khí tăng cao đột ngột. Tô Diệp nhìn vào gương, thấy đôi mắt anh đục ngầu vì dục vọng đang rực cháy.
"Cận Ngôn... ở đây không tiện..." - Cô lí nhí, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập.
"Không tiện chỗ nào?" - Anh xoay người cô lại, ép cô vào vách tường bằng gương của phòng thay đồ. "Cả trung tâm này là của tôi. Em cũng là của tôi. Tôi muốn em ở đâu, em phải ở đó."
Nói đoạn, anh cúi xuống chiếm đoạt bờ môi cô bằng một nụ hôn nồng cháy. Đôi tay anh bắt đầu không yên vị, luồn lách qua lớp vải mỏng manh để chạm vào những nơi nhạy cảm nhất. Trong không gian phản chiếu đầy rẫy hình ảnh của hai cơ thể đang quấn lấy nhau, Tô Diệp cảm thấy lý trí mình dần tan chảy.
Cảnh H+ diễn ra trong sự kịch tính và gấp gáp của một cuộc vụng trộm. Tiếng ma sát của quần áo đắt tiền, tiếng hơi thở hỗn hển hòa cùng tiếng nhạc không lời du dương vang vọng từ bên ngoài cửa hiệu tạo nên một sự tương phản đầy kích thích. Lục Cận Ngôn chiếm hữu cô một cách dịu dàng hơn mọi khi, nhưng vẫn mang đậm dấu ấn của sự độc tài. Anh bắt cô nhìn thẳng vào gương, nhìn cách cô rên rỉ và run rẩy dưới thân hình cao lớn của anh.
"Nhìn đi Diệp Diệp... em xinh đẹp nhất là khi ở trong vòng tay tôi."
Khi cơn sóng khoái cảm qua đi, Tô Diệp tựa đầu vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ của người đàn ông này. Trong một khoảnh khắc, cô đã mơ về một tương lai bình yên, nơi cô không còn là kẻ nợ nần, và anh không còn là kẻ đòi nợ.
Tuy nhiên, vỏ bọc hạnh phúc ấy nứt vỡ ngay khi họ rời khỏi trung tâm thương mại.
Trong lúc đợi Lục Cận Ngôn lấy xe, Tô Diệp tình cờ gặp lại một người quản gia cũ của nhà họ Tô. Ông ta run rẩy, nhìn thấy cô thì lắp bắp: "Tô tiểu thư... cô... cô đừng ở gần Lục tổng quá. Tôi nghe nói... vụ phá sản năm xưa, người đứng sau thu mua toàn bộ cổ phiếu với giá rẻ mạt và dồn Tô gia vào đường cùng... chính là trợ lý đắc lực nhất của anh ta, làm theo chỉ thị mật."
Tô Diệp sững sờ, tai cô như ù đi. Từng lời nói như sấm sét đánh ngang tai.
Đúng lúc đó, chiếc Rolls-Royce của Lục Cận Ngôn trờ tới. Anh bước xuống, ân cần khoác áo cho cô, nhưng Tô Diệp lại cảm thấy bàn tay ấy lạnh lẽo đến thấu xương. Cô nhìn người đàn ông vừa mới mặn nồng với mình trong phòng thay đồ, lòng trào dâng một sự nghi hoặc cực lớn.
Nếu thực sự anh là người đã đẩy gia đình cô vào cảnh tan cửa nát nhà, thì sự bảo vệ và nuông chiều hiện tại... chẳng phải là sự chế nhạo tột cùng sao?