Chu Linh Uyên hành động cực nhanh. Nhanh đến mức Ứng Gia Nhược còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý thì mọi chuyện đã được an bài đâu vào đấy. Nhân lúc buổi chiều cả hai đứa đều không có nhà, bà đã thu dọn gọn ghẽ phòng của Tạ Vọng Ngôn lẫn phòng khách, chăn ga rèm cửa đều thay mới, chỉ chờ Ứng Gia Nhược xách vali tới ở.
Vừa đặt chân tới cửa, Ứng Gia Nhược đã bị Chu Linh Uyên đứng đợi sẵn bắt gặp ngay.
“Gia Gia tới rồi à?”
Bà cười tươi, tiện tay giật lấy túi trong tay cô, quay sang ném cho Tạ Vọng Ngôn đang đứng bên cạnh:
“Vọng Ngôn, mang về cho dì giặt sạch đồ của Gia Gia.”
Nói xong, bà đẩy nhẹ vai Ứng Gia Nhược, hướng về phía nhà họ Ứng:
“Con chỉ cần về lấy mấy thứ thiết yếu thôi, thu xếp nhanh rồi quay lại đây ăn tối.”
...