Nhìn rõ tên sách xong, cổ tay mảnh khảnh của Ứng Gia Nhược khẽ run, ánh mắt dừng lại ở hai chữ “đại học”, đôi mắt đen trắng phân minh vô thức mở to:
Đáng ghét thật, vật lý cấp ba cô còn chưa hiểu nổi, Tạ Vọng Ngôn đã bắt đầu cày đề thi vật lý cấp đại học rồi sao?!
Cô tiện tay lật một trang, ngay giây sau liền khép lại, rồi cung kính hai tay đưa “thiên thư” trả về cho Tạ Vọng Ngôn.
Nhìn lại cậu, Ứng Gia Nhược chỉ thấy ánh đèn rọi xuống người cậu cũng như hào quang chói mắt.
Cô chân thành hỏi:
“Cậu còn là người không đấy?”
Tạ Vọng Ngôn tiện tay nhận sách, ném lên bàn, thản nhiên đáp:
“Tôi là sói. Hỏi nữa là ăn thịt cậu luôn đấy.”
Ứng Gia Nhược bĩu môi:
“Hù trẻ con à.”
...