Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn chùm pha lê trên trần phòng khách tỏa xuống, hắt những bóng dài cô độc lên mặt bàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Diệp Khả Ái ngồi bất động, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đầu gối, cảm nhận rõ cái lạnh của lớp vải lụa mỏng manh đang chạm vào da thịt. Đối diện cô, một bản hợp đồng dày cộm nằm im lìm như một sự phán xét. Từng dòng chữ in đen sắc sảo dường như đang nhảy múa, nhưng cô chẳng còn tâm trí để đọc lại lần thứ mười một. Tất cả những gì cô cần nhớ là con số sáu chữ số ở trang cuối cùng – cái giá để cứu lấy chút hơi tàn của gia đình cô.
Tiếng giày da nện đều đặn trên sàn gỗ báo hiệu sự hiện diện của anh. Thẩm Quân Nhạc bước vào, mang theo luồng không khí lạnh lẽo từ đêm mưa ngoài kia. Anh không nhìn cô ngay lập tức mà thong thả tháo chiếc cà vạt xám tro, ném nó lên thành ghế sofa một cách tùy tiện nhưng vẫn toát lên vẻ quyền uy khó cưỡng. Mùi hương gỗ tuyết tùng pha lẫn chút vị đắng của khói thuốc lá nhạt nhòa bắt đầu xâm chiếm không gian, vây lấy cánh mũi Khả Ái, khiến tim cô hẫng đi một nhịp.
Anh ngồi xuống phía đối diện, đôi chân dài vắt chéo, ánh mắt sắc lẹm như dao cạo quét qua khuôn mặt xanh xao của cô rồi dừng lại ở bờ vai đang khẽ run rẩy. Quân Nhạc đẩy chiếc bút máy nạm vàng về phía cô, thanh âm trầm thấp, khàn khàn vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe như tiếng kim loại mài vào lòng kính. Anh nói rằng mình không có nhiều kiên nhẫn cho những sự do dự, và bản hợp đồng này chỉ là một giao dịch sòng phẳng, không hơn không kém. Khả Ái ngước mắt lên, chạm phải ánh nhìn sâu hoắm, thăm thẳm như hố đen của người đàn ông ấy. Ở đó không có tình yêu, chỉ có một sự chiếm hữu lạnh lùng và một khao khát nguyên thủy được che đậy dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo của bộ vest đắt tiền.
Bàn tay cô run run cầm lấy chiếc bút. Đầu bút chạm vào mặt giấy nhám, để lại một chữ ký mảnh khảnh nhưng dứt khoát. Ngay khoảnh khắc đó, Khả Ái hiểu rằng mình đã chính thức bước chân vào một lồng giam lộng lẫy. Quân Nhạc khẽ nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh đứng dậy, bước vòng qua chiếc bàn dài để đến sát bên cô. Sự hiện diện áp đảo của anh khiến cô nín thở, lưng tựa chặt vào ghế. Anh cúi xuống, một bàn tay thon dài với những đốt xương rõ rệt nâng cằm cô lên, ép cô phải đối diện với mình.
Khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh lướt qua môi mình. Anh không hôn cô, chỉ dùng ngón tay cái mơn trớn nhẹ nhàng trên làn môi dưới đang mím chặt, một hành động đầy tính khiêu khích nhưng cũng cực kỳ tàn nhẫn. Anh thì thầm vào tai cô, giọng nói như một lời nguyền rủa ngọt ngào, rằng kể từ giây phút này, từng tấc da thịt, từng hơi thở và cả những bí mật sâu kín nhất của cô đều thuộc về anh. Khả Ái nhắm nghiền mắt lại, cảm giác tê dại lan tỏa từ nơi anh chạm vào, một sự sợ hãi xen lẫn với một thứ xúc cảm lạ lẫm, rạo rực mà cô chưa từng biết đến. Cánh cửa phòng ngủ phía sau họ đang mở rộng, tối tăm và đầy rẫy những điều không thể đoán trước, chờ đợi đêm tân hôn đầu tiên của một cuộc hôn nhân không có linh hồn, chỉ có sự va chạm của những bản năng trần trụi.
Đêm nay, mưa bắt đầu nặng hạt hơn, xóa nhòa mọi ranh giới giữa lý trí và dục vọng.