Cánh cửa phòng ngủ khép lại với một tiếng "cạch" khô khốc, cắt đứt sự hiện diện của Thẩm Quân Nhạc ở phía bên kia hành lang. Khả Ái đứng chôn chân giữa căn phòng rộng lớn, nơi mà mọi thứ đều được trang trí bằng hai tông màu trắng và xám lạnh lẽo. Chiếc giường King-size ở giữa phòng được phủ lớp ga trải giường bằng lụa satin bóng loáng, trông giống như một ốc đảo cô độc dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Cô chậm rãi trút bỏ bộ váy cưới cầu kỳ, để lớp vải ren đắt tiền rơi xuống sàn như một xác ve, chỉ còn lại mình cô trước chiếc gương lớn với bộ nội thất lót mỏng manh và làn da trắng ngần đang dần ửng hồng vì cái lạnh.
Bên kia bức tường, Thẩm Quân Nhạc không ngủ. Tiếng nước chảy trong phòng tắm của anh vọng lại, âm thanh trầm đục và đều đặn khiến dây thần kinh của Khả Ái căng ra như dây đàn. Cô có thể hình dung ra dòng nước nóng đang chảy tràn trên những khối cơ bắp rắn rỏi, trên vết sẹo dài bí ẩn sau lưng mà cô vô tình nhìn thấy lúc nãy. Sự im lặng của ngôi biệt thự này không hề mang lại cảm giác bình yên; trái lại, nó giống như một loại áp suất vô hình, khiến mỗi tiếng động nhỏ nhất cũng trở nên ám muội. Cô leo lên giường, kéo tấm chăn lụa đắp lên người nhưng đôi mắt vẫn dán chặt vào bức tường chung giữa hai phòng.
Một tiếng "cạch" nhẹ vang lên từ phía phòng bên – tiếng công tắc đèn. Anh đã nằm xuống. Khả Ái nín thở, cô áp tai mình vào lớp giấy dán tường cao cấp, cảm giác như thể chỉ cần tập trung chút nữa thôi, cô sẽ nghe thấy nhịp tim của anh đang đập ở phía bên kia. Bức tường này thật chắc chắn, nhưng trong suy nghĩ của cô, nó dường như đang tan chảy. Cô nghe thấy tiếng sột soạt của vải vóc, tiếng anh trở mình, và rồi là sự tĩnh lặng tuyệt đối. Chính sự im lặng ấy lại là thứ kích thích nhất; nó buộc cô phải tưởng tượng về gương mặt lạnh lùng của anh khi ngủ, về đôi bàn tay đã nâng cằm cô một cách tàn nhẫn lúc tối giờ đang đặt ở đâu.
Bất chợt, một tiếng sấm rạch ngang trời, ánh chớp sáng rực chiếu rọi vào phòng qua khung cửa sổ sát đất. Khả Ái khẽ rùng mình, cô cuộn tròn người lại, cảm nhận hơi ấm từ chính cơ thể mình đang tỏa ra trong lớp chăn hẹp. Ở căn phòng bên cạnh, dường như Quân Nhạc cũng không ngủ được. Cô nghe thấy tiếng bước chân trầm đục của anh tiến về phía ban công. Tiếng cửa kính lùa trượt nhẹ, mang theo tiếng mưa gào thét tràn vào không gian. Anh đang đứng đó, đối diện với màn đêm, chỉ cách cô một bức tường và vài bước chân.
Khả Ái cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, trái tim đập liên hồi như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Một sự khao khát kỳ lạ nhen nhóm trong lòng – không phải là tình yêu, mà là một sự tò mò nguyên thủy về người đàn ông đang nắm giữ cuộc đời mình. Cô tự hỏi liệu anh có đang nghĩ về cô không, hay đối với anh, cô cũng chỉ là một món đồ nội thất mới vừa được đưa vào căn nhà này? Những nhịp đập lạ kỳ từ hai phía bức tường dường như đang tìm cách giao thoa, tạo nên một bản nhạc không lời của sự thèm khát và kìm nén. Đêm tân hôn đầu tiên, họ không chạm vào nhau bằng xương bằng thịt, nhưng trong tâm tưởng, những rào cản cuối cùng đang dần đổ vỡ dưới sức nóng của sự tưởng tượng và bóng tối bao trùm.
Bạn có muốn tôi tiếp tục với Chương 3: Bữa sáng đầu tiên, khi hai người phải đối mặt với nhau dưới ánh sáng ban ngày sau một đêm đầy những suy nghĩ mập mờ không?
"Chương 3: Bữa sáng đầu tiên: Ánh mắt dò xét dưới lớp kính cận của Quân Nhạc." ( 1800 chữ)
Ánh sáng ban mai của ngày đầu tiên sau đám hôn nhân hợp đồng không mang đến cảm giác ấm áp, nó chỉ khiến căn biệt thự trông rộng lớn và trống rỗng một cách tàn nhẫn. Diệp Khả Ái tỉnh dậy trong sự ê ẩm của một đêm trằn trọc. Cô chọn cho mình một chiếc váy len mỏng màu kem, kín đáo nhưng lại ôm sát lấy những đường cong thanh mảnh vốn có của một vũ công ballet. Khi cô bước xuống cầu thang, mùi hương của cà phê rang xay và bánh mì nướng đã lan tỏa khắp không gian, dẫn dụ cô về phía phòng ăn – nơi Thẩm Quân Nhạc đã ngồi sẵn từ bao giờ.
Anh ngồi ở đầu bàn, một tay cầm tờ báo kinh tế, tay kia nhấc tách sứ trắng lên nhấp một ngụm nhỏ. Khác với vẻ hoang dại, phóng túng của đêm qua bên ban công, Quân Nhạc lúc này trông như một pho tượng tạc từ băng đá trong bộ đồ ở nhà màu xanh than phẳng phiu. Và điều khiến Khả Ái bất ngờ nhất chính là chiếc kính cận gọng bạc đang ngự trên sống mũi cao thẳng của anh. Nó khiến vẻ mặt sắc sảo thường ngày trở nên tri thức hơn, nhưng cũng đồng thời tạo ra một lớp rào cản lạnh lùng, xa cách.
"Ngồi xuống đi." Anh không ngẩng đầu, thanh âm trầm thấp như tiếng đàn cello vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Khả Ái kéo ghế ngồi đối diện anh, khoảng cách của chiếc bàn dài dường như vẫn không đủ để cô thoát khỏi sự áp bức vô hình tỏa ra từ người đàn ông này. Cô lặng lẽ cầm lấy lát bánh mì, cố gắng không tạo ra bất cứ tiếng động nào. Tuy nhiên, sự im lặng ấy chỉ kéo dài được vài phút. Quân Nhạc chậm rãi hạ tờ báo xuống, đôi mắt sau lớp kính cận bắt đầu di chuyển, chậm rãi và tỉ mỉ, như thể anh đang quét qua từng chi tiết trên khuôn mặt và cơ thể cô.
Ánh mắt ấy không hề che giấu sự dò xét. Nó không giống cái nhìn của một người chồng dành cho vợ, mà giống như một nhà giám định đang xem xét một món đồ cổ đắt giá vừa được mua về. Dưới lớp kính, đôi đồng tử đen sẫm của anh dường như có khả năng xuyên thấu qua lớp vải len, chạm vào làn da vẫn còn đang râm ran những cảm xúc lạ lẫm của đêm qua. Khả Ái cảm thấy đôi gò má mình nóng bừng, cô bối rối cúi đầu, bàn tay cầm dao cắt bơ khẽ run nhẹ.
"Tối qua em ngủ không ngon?" Quân Nhạc đột ngột lên tiếng, đôi mắt anh dừng lại ở quầng thâm mờ nhạt dưới mắt cô.
"Tôi... tôi chỉ chưa quen với giường mới." Khả Ái lý nhí đáp, cố gắng giữ giọng mình thật bình ổn.
Anh không đáp ngay, chỉ tiếp tục quan sát cô. Chiếc kính cận hơi trễ xuống, và anh dùng ngón tay thon dài đẩy nó lên lại. Hành động đó lặp lại một cách tao nhã, nhưng đôi mắt anh vẫn chưa rời khỏi cô lấy một giây. Sự quan sát này mang theo một áp lực tâm lý nặng nề, nó vừa khiến cô sợ hãi, vừa kích thích một sự phản kháng ngầm trong lòng. Anh đang tìm kiếm điều gì? Sự phục tùng, nỗi sợ, hay là một dấu hiệu của sự quyến rũ mà cô đang cố tình che đậy?
"Ở đây không có giường mới, chỉ có một thực tế mới mà em buộc phải làm quen." Quân Nhạc đặt tách cà phê xuống, tiếng sứ chạm vào mặt đá phát ra một tiếng "cạch" khô khốc. "Từ hôm nay, lịch trình của em sẽ do quản gia sắp xếp. Tôi không thích sự chậm trễ, và càng không thích những thứ nằm ngoài tầm kiểm soát của mình."
Khả Ái ngước mắt lên, lần này cô không trốn tránh nữa mà nhìn thẳng vào đôi mắt sau lớp kính kia. "Tôi không phải là máy móc, Thẩm tổng. Anh có thể mua thời gian của tôi, nhưng không thể điều khiển từng nhịp thở của tôi được."
Một tia sáng kỳ lạ lóe lên trong mắt Quân Nhạc. Anh hơi nghiêng người về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Lớp kính cận lúc này phản chiếu ánh nắng ban mai, khiến cô không nhìn rõ biểu cảm thực sự của anh, chỉ thấy một nụ cười nửa miệng đầy nguy hiểm. Anh nhận ra sự bướng bỉnh trong đôi mắt trong veo kia, và điều đó dường như lại đánh thức một bản năng săn mồi nào đó trong anh.
Anh im lặng rất lâu, chỉ để ánh mắt mình di chuyển xuống đôi môi mọng đang mím chặt của cô. Không gian phòng ăn bỗng chốc trở nên đặc quánh, tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường nghe như nhịp tim đang đập dồn dập của Khả Ái. Cô cảm giác như mình đang bị lột trần bởi ánh nhìn sắc lẹm đó. Quân Nhạc đẩy chiếc đĩa trứng ốp la về phía cô, giọng nói đã dịu đi đôi chút nhưng vẫn đầy tính răn đe.
"Ăn đi. Em quá gầy, tôi không muốn người ta nói rằng Thẩm phu nhân bị ngược đãi ngay ngày đầu tiên."
Bữa sáng tiếp tục trong sự im lặng căng thẳng. Mỗi khi Khả Ái ngước lên, cô đều bắt gặp anh đang nhìn mình qua lớp kính cận ấy. Sự dò xét của anh không chỉ dừng lại ở bề ngoài; nó dường như đang len lỏi vào từng ý nghĩ của cô, bóc tách từng lớp phòng ngự mà cô đã dày công xây dựng. Khi anh đứng dậy để chuẩn bị đến công ty, anh đi vòng qua phía sau ghế cô ngồi, hơi cúi xuống khiến mùi gỗ tuyết tùng một lần nữa bao vây lấy cô.
"Chiều nay sẽ có người đưa váy áo mới đến. Hãy chuẩn bị cho buổi tiệc tối nay. Đừng để tôi thất vọng, Khả Ái."
Bàn tay anh vô tình hay cố ý lướt nhẹ qua vành tai cô, hơi thở nóng hổi của anh phả vào cổ khiến cô rùng mình. Khi tiếng giày da xa dần rồi biến mất sau cánh cửa, Khả Ái mới dám thở phào một hơi thật dài. Cô nhìn vào chiếc tách cà phê còn dở của anh, nơi vẫn còn vương lại một chút hơi ấm. Ngày đầu tiên đã bắt đầu như thế – một sự thăm dò đầy kịch tính, nơi mỗi ánh mắt, mỗi cử động đều là một ván bài ngầm mà cô biết mình đang ở thế yếu. Nhưng chính sự nguy hiểm tỏa ra từ người đàn ông đeo kính cận kia lại là thứ đang dần kéo cô vào một mê cung của những khao khát khó cưỡng.
Đêm nay sẽ là một buổi tiệc, và cô biết, sự dò xét của anh sẽ còn mãnh liệt hơn gấp bội dưới ánh đèn sân khấu của giới thượng lưu.