MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChinh Phục Tổng TàiChương 3

Chinh Phục Tổng Tài

Chương 3

1,018 từ · ~6 phút đọc

Đêm ở biệt thự Thẩm gia mang một vẻ tĩnh mịch đến rợn người, cái không gian rộng lớn ấy như nuốt chửng mọi âm thanh nhỏ nhất, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe cửa và tiếng lá cây xào xạc ngoài vườn. Sau bữa sáng đầy áp lực và một ngày dài bị vây hãm bởi những quy tắc lễ nghi mới, Khả Ái cảm thấy lồng ngực mình nghẹt thở. Cô cần một lối thoát, một nơi để những xúc cảm đang dồn nén được giải phóng.

Cô bước vào căn phòng tập trống trải ở tầng ba, nơi có những bức tường kính sát đất nhìn ra khoảng sân vườn lồng lộng ánh trăng. Khả Ái không bật đèn. Ánh trăng bàng bạc, sóng sánh như mật đổ xuống sàn gỗ sồi, tạo thành một sân khấu tự nhiên vừa huyền ảo vừa cô độc. Cô rũ bỏ chiếc áo choàng lụa, chỉ còn lại bộ đồ tập mỏng manh màu đen ôm sát cơ thể, để lộ bờ vai gầy mong manh và chiếc cổ cao thanh tú như một con thiên nga trắng đang lạc lối giữa đêm đen.

Dù chấn thương ở cổ chân vẫn còn đó, âm ỉ như một lời nhắc nhở về sự nghiệp đã vụt mất, nhưng khi đôi chân trần chạm vào mặt sàn lạnh lẽo, một bản năng trỗi dậy mạnh mẽ trong huyết quản cô. Khả Ái bắt đầu chuyển động. Không có âm nhạc, chỉ có tiếng nhịp thở của chính mình và tiếng gió đêm họa nhịp.

Cô bắt đầu với những động tác plié nhẹ nhàng, cơ thể uyển chuyển như dòng nước chảy dưới ánh trăng. Đôi tay cô vươn dài, vẽ nên những đường cong tuyệt mỹ trong không trung, dường như muốn chạm vào vầng trăng treo lơ lửng ngoài kia. Mỗi bước xoay, mỗi lần kiễng chân là một sự chịu đựng đau đớn nhưng cũng là một sự thăng hoa tột độ. Trong bóng tối lờ mờ, làn da trắng ngần của cô phát sáng một cách kỳ lạ, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, thấm đẫm lọn tóc mai, tạo nên một vẻ đẹp vừa mong manh vừa đầy sức sống dục vọng.

Khả Ái không hề biết rằng, ở dãy hành lang đối diện, phía sau khung cửa sổ khép hờ của phòng làm việc, có một đôi mắt đang dõi theo cô không rời.

Thẩm Quân Nhạc đứng đó, bóng tối che khuất hoàn toàn gương mặt anh, chỉ còn lại đốm đỏ lập lòe của điếu thuốc trên tay. Anh đã đứng đó rất lâu, kể từ khi cô bắt đầu bước vào phòng tập. Chiếc kính cận anh đeo lúc sáng đã được tháo bỏ, để lộ đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo đang nheo lại dưới làn khói trắng. Trong mắt anh lúc này, Khả Ái không còn là "món hàng" hay người vợ trên hợp đồng. Cô là một tác phẩm nghệ thuật sống động, một sự tồn tại vừa thanh khiết vừa gợi cảm đến mức khiến người ta phải nín thở.

Mỗi khi cô xoay người, tà áo mỏng tung bay để lộ vòng eo thon gọn và đôi chân dài miên man, Quân Nhạc lại cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh nhìn cách cô cắn chặt môi để nén cơn đau từ cổ chân, cách cô nhắm mắt lại để tận hưởng sự tự do trong từng chuyển động. Ánh trăng rọi vào phòng tập, biến cô thành một thực thể không thực, một nàng thơ bị giam cầm trong chiếc lồng vàng đang cố vùng vẫy đôi cánh cuối cùng.

Sự khao khát chiếm hữu trong lòng Quân Nhạc bùng lên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Anh không muốn ai khác nhìn thấy cảnh tượng này. Anh muốn giấu cô đi, muốn giữ lấy vẻ đẹp trần trụi và đau đớn này cho riêng mình. Điếu thuốc trên tay anh tàn lụi, hơi nóng chạm vào đầu ngón tay nhưng anh không hề cảm nhận thấy. Mọi giác quan của anh đều đang tập trung vào người con gái phía bên kia khung kính.

Khả Ái thực hiện cú xoay pirouette cuối cùng trước khi ngã quỵ xuống sàn vì kiệt sức và cơn đau buốt từ vết thương cũ. Cô ngồi bệt dưới sàn gỗ, lồng ngực phập phồng, nhịp thở dồn dập trong không gian yên tĩnh. Cô ngửa mặt lên nhìn trăng, để những giọt mồ hôi lăn dài từ hõm cổ xuống rãnh ngực sâu thẳm. Chính lúc ấy, một trực giác nhạy bén khiến cô sững người. Cô cảm thấy có một luồng điện xẹt qua sống lưng, một cảm giác bị quan sát không thể nhầm lẫn.

Cô quay phắt lại phía khung cửa sổ đối diện.

Chỉ thấy một bóng đen cao lớn khuất dần sau tấm rèm dày nặng. Trái tim Khả Ái đập loạn xạ, không phải vì mệt mà vì sự bàng hoàng. Anh đã thấy hết? Anh đã đứng đó từ lúc nào? Sự im lặng lúc này trở nên ám muội và nóng bỏng hơn bao giờ hết. Cô cảm giác như mình vừa bị anh "xâm nhập" vào thế giới bí mật nhất, nơi mà ngay cả trong bản hợp đồng cũng không hề nhắc tới.

Bên kia bức tường, Quân Nhạc tựa lưng vào cửa, lồng ngực cũng phập phồng không kém. Anh đưa tay nới lỏng chiếc cúc áo sơ mi trên cùng, cảm thấy hơi nóng từ căn phòng tập kia dường như đã tràn qua đây, đốt cháy cả sự bình tĩnh vốn có của anh. Đêm nay, ánh trăng không chỉ soi sáng vũ điệu của cô, mà còn soi rõ một sự thật: Cuộc hôn nhân này sẽ không bao giờ chỉ dừng lại ở những con số khô khan trên giấy tờ.

Hơi thở của cô, mồ hôi của cô, và cả sự đau đớn của cô... tất cả đã bắt đầu thấm vào máu thịt anh, như một loại thuốc phiện mà anh biết mình sẽ sớm nghiện nặng.