Mưa đêm nay không còn là những hạt li ti sầu muộn mà đổ xuống xối xả, đập vào cửa kính phòng khách những âm thanh chát chúa. Đã quá nửa đêm, Khả Ái ngồi trên ghế sofa, cuộn mình trong chiếc chăn mỏng, đôi mắt dán chặt vào cuốn sách nhưng tâm trí lại trôi dạt về phía cánh cổng sắt ngoài kia. Kể từ khi bản phụ lục "Quy tắc số 1" được ký kết, không khí trong nhà trở nên ngột ngạt đến mức cực đoan. Quân Nhạc đi sớm về muộn, họ lướt qua nhau như hai cái bóng xa lạ dưới cùng một mái nhà.
Tiếng động cơ xe gầm rú rồi lịm dần giữa tiếng mưa. Một lát sau, cánh cửa đại sảnh mở toang. Quân Nhạc bước vào, nhưng không còn dáng vẻ của một vị tổng tài đạo mạo thường ngày. Chiếc áo khoác vắt vẻo trên tay, cà vạt nới lỏng xộc xệch, và trên người anh tỏa ra mùi rượu whisky nồng nặc, cay nồng hòa cùng hơi lạnh của nước mưa. Anh loạng choạng, một bàn tay phải vịn vào tủ giày để giữ thăng bằng.
Khả Ái vội vàng buông chăn, chạy lại đỡ lấy anh. Ngay khi vai cô chạm vào lồng ngực anh, cô cảm nhận được sức nặng nghìn cân và hơi nóng hầm cập tỏa ra từ cơ thể đang run nhẹ vì say.
"Thẩm Quân Nhạc, anh uống bao nhiêu rượu vậy?" cô lo lắng hỏi, bàn tay nhỏ nhắn vòng qua eo anh để dìu anh bước đi.
Quân Nhạc không đáp ngay. Anh cúi đầu, để cả gương mặt vùi vào hõm cổ cô. Hơi thở nóng hổi, nồng nặc vị men cay phả thẳng vào làn da nhạy cảm của Khả Ái khiến cô khẽ rùng mình. "Khả Ái..." anh thầm thì, giọng khàn đặc, không còn sự lạnh lùng của một kẻ bề trên mà đầy rẫy sự mệt mỏi và vụn vỡ. "Tại sao em lại... cứng đầu như thế?"
Cô dìu anh lên lầu, mỗi bước đi là một sự chật vật. Khi vào đến phòng, anh gần như đổ ập xuống giường, kéo theo cả cô ngã xuống cùng. Trong bóng tối lờ mờ, chỉ có ánh đèn hành lang hắt vào, Khả Ái thấy đôi mắt anh đỏ ngầu, lớp kính cận thường ngày đã biến mất, để lộ một ánh nhìn trần trụi và đầy tổn thương. "Tảng băng" vĩnh cửu trong anh dường như đã nứt toác dưới sức ép của men rượu và những kìm nén bấy lâu.
Anh bất ngờ lật người, ép cô xuống dưới thân mình. Đôi bàn tay nóng như lửa siết chặt lấy cổ tay cô, ấn mạnh xuống đệm. "Quy tắc... tôi ghét cái quy tắc đó," anh gầm gừ, hơi thở dồn dập. "Tôi đã tự lừa dối mình rằng em chỉ là một món hàng... nhưng món hàng nào lại có mùi hương khiến tôi phát điên mỗi đêm? Món hàng nào lại dám nhìn tôi bằng đôi mắt khinh bỉ đó?"
Khả Ái nhìn anh, sự sợ hãi ban đầu dần nhường chỗ cho một nỗi xót xa kỳ lạ. Cô thấy một giọt mồ hôi lăn dài từ thái dương anh xuống cằm. Dưới tác động của rượu, người đàn ông sắt đá này cuối cùng cũng để lộ ra sự yếu đuối của mình. Anh không hôn cô ngay lập tức, mà chỉ dùng trán tựa vào trán cô, hơi thở của họ hòa quyện vào nhau, nồng nàn và đầy ám muội.
"Em không được phép nhớ... nhưng tôi lại không thể quên," Quân Nhạc thì thầm, bàn tay anh nới lỏng cổ tay cô, chuyển sang vuốt ve gò má đang nóng bừng. "Tôi nhớ cách em múa, nhớ cách em nhìn tôi trong bếp... Khả Ái, em là loại độc dược gì vậy?"
Anh bắt đầu hôn cô, nhưng nụ hôn này không có sự chiếm hữu thô bạo của đêm trên xe, cũng không có sự tính toán. Đó là một nụ hôn vụng về, nồng nặc vị rượu và đầy rẫy sự khát khao được vỗ về. Những nụ hôn vụn vặt rơi trên môi, trên cổ, rồi dừng lại ở hõm vai cô. Khả Ái cảm nhận được sự run rẩy từ cơ thể anh, một sự sụp đổ hoàn toàn của lý trí.
Trong đêm mưa ấy, vết nứt trên tảng băng Thẩm Quân Nhạc đã rộng mở đến mức không thể hàn gắn. Quy tắc số 1 vẫn nằm đó, trên tờ giấy lạnh lẽo ở phòng ăn, nhưng giữa căn phòng ngủ tối tăm này, chỉ còn lại hai con người đang sưởi ấm cho nhau bằng những nhịp đập điên cuồng của trái tim và sự thừa nhận muộn màng của những nỗi nhớ không tên.