Bình minh ngày hôm sau xộc vào phòng qua khe rèm, mang theo cái sáng rực rỡ và lạnh lẽo của thực tế. Khả Ái tỉnh dậy, cảm giác đầu tiên là sự trống trải bên cạnh. Chiếc ghế bành nơi đêm qua Quân Nhạc quỳ xuống săn sóc cô giờ đã được dọn dẹp sạch sẽ, không còn chậu nước ấm, không còn chiếc khăn bông, thậm chí ngay cả mẩu vải lụa bị xé toạc cũng biến mất không dấu vết. Nếu không vì mùi hương tuyết tùng vẫn còn vương vấn nhẹ trên chiếc áo vest anh để lại trên giường, cô đã ngỡ đêm qua chỉ là một cơn mộng mị đầy dục vọng.
Dưới lầu, Quân Nhạc đã ngồi sẵn ở bàn ăn. Anh lại trở về với dáng vẻ của một quân vương lạnh lùng, chiếc kính cận gọng bạc được đeo lên, che giấu hoàn toàn sự cuồng nhiệt trong đôi mắt đêm qua. Trên mặt bàn, ngoài bữa sáng là một tờ giấy được in ấn chỉn chu, tiêu đề in đậm: Phụ lục Quy tắc Hợp đồng.
Khả Ái ngồi xuống, cảm giác hụt hẫng lan tỏa trong lồng ngực. Cô cầm tờ giấy lên, dòng đầu tiên đập vào mắt khiến tim cô thắt lại: "Quy tắc số 1: Tuyệt đối không được nảy sinh tình cảm cá nhân. Mọi sự đụng chạm thể xác chỉ được coi là nghĩa vụ hoặc phản ứng sinh lý nhất thời."
"Ăn đi, rồi ký vào đó." Quân Nhạc nói mà không nhìn lên, tay anh lật một trang hồ sơ công việc. "Sự việc đêm qua là ngoài ý muốn. Tôi không muốn em lầm tưởng rằng mình đã có được trái tim của tôi chỉ sau một vài cử chỉ chăm sóc."
Lời nói của anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào sự rung động vừa nhen nhóm của Khả Ái. Cô cảm thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương sâu sắc. Anh có thể chiếm hữu cơ thể cô, có thể ra lệnh cho cô, nhưng anh không có quyền coi thường cảm xúc của cô như một món đồ chơi hết giá trị sau đêm sử dụng.
"Tôi biết vị trí của mình, Thẩm tổng." Khả Ái đáp, giọng cô run lên nhưng đầy kiêu hãnh. "Anh không cần nhắc lại rằng chúng ta chỉ là một cuộc giao dịch. Nhưng tôi cũng muốn nhắc anh, quy tắc của anh có thể cấm tôi yêu, nhưng nó không thể cấm tôi nhớ. Tôi sẽ nhớ... nhớ sự lạnh lùng của anh lúc này để không bao giờ cho phép mình lầm lỡ thêm lần nào nữa."
Quân Nhạc khựng lại. Ngón tay đang lật giấy của anh siết chặt khiến trang giấy hơi nhăn. Anh ngước mắt lên nhìn cô qua lớp kính. Sự im lặng kéo dài giữa hai người giống như một cuộc đấu trí mà ai chớp mắt trước người đó sẽ thua. Anh nhìn thấy sự tổn thương trong mắt cô, nhưng anh cũng nhìn thấy một thứ gì đó bướng bỉnh và mạnh mẽ.
Thực chất, chính anh cũng đang phải vật lộn với quy tắc đó. Đêm qua, sau khi rời khỏi phòng cô, anh đã thức trắng. Mùi hương linh lan trên da thịt cô, cảm giác mềm mại khi anh chạm vào đùi cô vẫn còn in đậm trong tâm trí. Anh đặt ra quy tắc này không phải để bảo vệ mình khỏi cô, mà là để bảo vệ trái tim vốn đã chai sạn của mình khỏi sự tan chảy mà cô mang lại. Anh sợ cảm giác bị phụ thuộc vào một người, sợ rằng sự "nhớ" ấy sẽ dần biến thành một loại xiềng xích mà anh không thể thoát ra.
Khả Ái cầm bút, ký xoẹt một cái vào bản phụ lục. Cô đứng dậy, bỏ dở bữa sáng. "Hợp đồng đã ký. Từ giờ trở đi, tôi sẽ chỉ là một Thẩm phu nhân hoàn hảo trên giấy tờ. Anh cũng hãy nhớ giữ khoảng cách của mình."
Cô quay lưng bước đi, để lại Quân Nhạc ngồi đó với tách cà phê đã nguội ngắt. Anh tháo chiếc kính cận ra, mệt mỏi day nhẹ sống mũi. Anh đã thắng trong việc áp đặt quy tắc, nhưng cảm giác trống rỗng lại lớn dần lên. Quy tắc nói không được yêu, nhưng trái tim lại phản nghịch khi mỗi giây phút trôi qua, hình bóng cô nhảy múa dưới trăng hay gương mặt đỏ bừng khi bị anh hôn trên xe cứ hiện về, rõ mồn một.
Có được phép nhớ không? Câu hỏi ấy lơ lửng trong không gian biệt thự, trở thành một loại cực hình âm ỉ cho cả hai. Sự nhớ nhung không được phép gọi tên là tình yêu, nhưng nó lại mang sức nặng tương đương, hành hạ họ trong những đêm dài đơn độc giữa hai căn phòng ngăn cách bởi một bức tường mỏng.