Tiếng động cơ chiếc Rolls-Royce lịm dần khi xe dừng hẳn trước sảnh biệt thự Thẩm gia, nhưng sự im lặng bao trùm trong xe còn đáng sợ hơn cả tiếng gầm rú của bão tố. Khả Ái bước xuống xe, đôi chân cô vẫn còn run rẩy sau nụ hôn điên cuồng và đầy tính chiếm hữu của Quân Nhạc. Cô cố gắng giữ vững phong thái của một "Thẩm phu nhân", tay xách tà váy đỏ rượu vang dài thướt tha để bước lên những bậc thềm đá marble.
Thế nhưng, có lẽ vì dư âm của nụ hôn khiến tâm trí cô còn hỗn loạn, hoặc vì gót giày cao gót quá thanh mảnh, Khả Ái bỗng trượt chân ngay khi vừa bước vào đại sảnh. Cô không ngã, nhưng tà váy lụa satin mỏng manh đã mắc vào cạnh sắc của một bức tượng trang trí bằng đồng. Một tiếng "xoẹt" xé lòng vang lên trong không gian tĩnh mịch. Tà váy lụa cao cấp bị xé toạc một đường dài, và tệ hơn, chiếc ly rượu vang cầm tay cô chưa kịp đặt xuống từ lúc rời xe đã đổ ập lên người. Chất lỏng màu đỏ thẫm lan nhanh trên nền vải lụa đỏ, thấm qua lớp lót mỏng manh, áp sát vào làn da trắng ngần của cô, mang theo cái lạnh buốt và sự bết dính khó chịu.
Khả Ái đứng sững sờ, cảm giác nhục nhã và lúng túng bao trùm lấy cô. Cô trông thật thảm hại trong bộ dạng này: tóc tai hơi rối, váy rách và loang lổ vết rượu.
Quân Nhạc bước tới từ phía sau. Anh không hề trách mắng sự vụng về của cô như cô tưởng. Ngược lại, ánh mắt anh tối sầm lại khi nhìn thấy vệt rượu vang đang chảy dọc từ hông xuống đùi cô, làm lộ ra một khoảng da thịt tuyết trắng lấp ló sau đường rách của chiếc váy. Anh cởi phăng chiếc áo vest Tuxedo đắt tiền, khoác lên vai cô, che đi sự hớ hênh nhưng đồng thời cũng bao bọc cô trong mùi hương tuyết tùng nồng đậm và hơi ấm cơ thể anh.
"Lên lầu," anh ra lệnh bằng một giọng khàn đặc, tay siết chặt lấy bả vai cô, dẫn cô đi về phía thang máy riêng.
Vào đến phòng, Khả Ái định đi thẳng vào phòng tắm để gột rửa sự dơ bẩn này, nhưng Quân Nhạc đã giữ tay cô lại. Anh đẩy cô ngồi xuống chiếc ghế bành bằng nhung mềm mại cạnh cửa sổ. Khả Ái bối rối, cô đưa tay che đi vết rách ở đùi: "Để tôi tự làm... Tôi cần tắm..."
"Ngồi yên đó."
Quân Nhạc quay trở ra với một chậu nước ấm và một chiếc khăn bông trắng muốt. Anh quỳ một chân xuống trước mặt cô – một hành động đại diện cho sự hạ mình mà cô chưa bao giờ dám nghĩ một người đàn ông quyền lực như anh sẽ thực hiện. Anh nhẹ nhàng gạt tà váy rách sang một bên để lộ ra vết bẩn do rượu vang để lại.
Chiếc khăn ấm chạm vào da thịt khiến Khả Ái khẽ rùng mình. Quân Nhạc rất tỉ mỉ, anh lau đi những vệt rượu đỏ thẫm trên đùi cô, động tác nhẹ nhàng đến mức run rẩy nhưng ánh mắt anh lại nóng rực như muốn thiêu đốt chỗ anh đang chạm vào. Sự im lặng giữa họ lúc này không còn là sự đối đầu, mà là một loại xúc cảm nguyên thủy đang trào dâng. Bàn tay anh lướt qua làn da mịn màng của cô, hơi nóng từ lòng bàn tay anh xuyên qua lớp khăn, kích thích từng tế bào thần kinh của Khả Ái.
Khả Ái cúi đầu nhìn anh. Từ góc độ này, cô nhìn thấy bờ vai rộng của anh đang gồng lên dưới lớp sơ mi trắng, thấy những sợi tóc đen hơi rủ xuống trán. Sự săn sóc bất ngờ này khiến trái tim cô rung động mạnh mẽ. Cô đưa tay định chạm vào vai anh, nhưng rồi lại rụt lại. Quân Nhạc đột ngột ngước lên, ánh mắt anh bắt lấy sự do dự của cô. Anh bỏ chiếc khăn xuống, bàn tay thô ráp trực tiếp áp lên đùi cô, nơi làn da vẫn còn hơi ẩm ướt vì nước ấm.
"Em có biết là bộ dạng này của em còn nguy hiểm hơn cả lúc em múa dưới trăng không?" Anh thì thầm, ngón tay cái khẽ mơn trớn trên làn da mềm mại.
Hơi thở của Khả Ái trở nên dồn dập. Không gian trong phòng như bị hút hết dưỡng khí. Sự săn sóc của anh không còn đơn thuần là giúp đỡ, nó đã chuyển hóa thành một cuộc thăm dò đầy dục vọng. Ánh đèn ngủ màu vàng nhạt hắt lên khuôn mặt hai người, tạo nên những mảng sáng tối đầy ám muội.
Quân Nhạc từ từ đứng dậy, vẫn không rời mắt khỏi cô. Anh cúi xuống, một tay chống vào thành ghế, tay kia nâng cằm cô lên. Khoảng cách gần đến mức cô thấy rõ sự khao khát đang cuộn trào trong đôi mắt sâu thẳm của anh. "Chiếc váy này hỏng rồi," anh nói, giọng thấp và khàn như tiếng kim loại mài vào nhau, "nhưng tôi thích cách nó bị xé ra như thế này."
Lý trí của Khả Ái gào thét bảo cô phải đẩy anh ra, nhưng trái tim cô lại muốn anh tiến gần hơn nữa. Cô nhận ra rằng, đằng sau sự săn sóc bất ngờ này là một cái bẫy ngọt ngào mà cô đã tự nguyện bước vào. Sự va chạm của da thịt, mùi hương của tuyết tùng hòa quyện cùng mùi rượu vang nồng nàn tạo nên một loại độc dược khiến cô say đắm.
Đêm nay, chiếc váy lụa bị vấy bẩn chỉ là cái cớ để những rào cản cuối cùng giữa họ bị sụp đổ. Dưới sự săn sóc đầy tính chiếm hữu của Quân Nhạc, Khả Ái hiểu rằng bản hợp đồng này đã thực sự trở thành một sợi dây xích trói buộc cả tâm hồn và thể xác của cả hai vào nhau.