Chiếc Rolls-Royce Phantom lướt đi êm ái qua những con phố rực rỡ ánh đèn của thành phố, nhưng bên trong không gian kín mít và sang trọng ấy, bầu không khí lại đặc quánh sự căng thẳng đến mức tưởng chừng như chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để thổi bùng tất cả thành tro bụi.
Vừa bước lên xe, Quân Nhạc đã ra lệnh cho tài xế kéo tấm vách ngăn cách âm lên. Không gian phía sau ngay lập tức trở thành một thế giới riêng biệt, chỉ có bóng tối lờ mờ, mùi da thuộc cao cấp và mùi hương tuyết tùng nồng đậm đang tỏa ra từ cơ thể người đàn ông ngồi bên cạnh. Khả Ái ngồi nép sát vào cửa xe, trái tim cô vẫn chưa thôi đập loạn sau những đụng chạm công khai tại buổi tiệc. Chiếc váy đỏ rượu vang xẻ cao khiến đôi chân trần của cô thỉnh thoảng lại chạm vào ống quần tây của anh mỗi khi xe vào cua, tạo nên những rung cảm tê dại.
"Em có vẻ rất tận hưởng sự chú ý của những gã đàn ông đó."
Quân Nhạc đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp và lạnh lẽo đến mức khiến Khả Ái rùng mình. Anh ngồi đó, một tay nới lỏng chiếc cà vạt, đôi mắt sắc lẹm nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ nhưng sự chú ý hoàn toàn đặt vào người con gái bên cạnh.
"Đó chẳng phải là điều anh muốn sao? Một người vợ hoàn hảo để làm trang sức cho anh?" Khả Ái phản kháng, giọng cô hơi run nhưng vẫn cố tỏ ra cứng cỏi.
Quân Nhạc quay phắt lại. Trong bóng tối chập choạng của những ánh đèn đường lướt qua cửa kính, gương mặt anh hiện lên vẻ dữ dội mà cô chưa từng thấy. Anh bất ngờ nhoài người tới, một tay chống lên thành ghế phía sau đầu cô, tay kia siết lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.
"Tôi muốn em diễn kịch, nhưng tôi không cho phép em dùng ánh mắt đó để nhìn kẻ khác."
Khoảng cách giữa hai người bị xóa bỏ hoàn toàn. Khả Ái có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của anh phả lên môi mình, mang theo vị đắng nhẹ của rượu vang đỏ. Sự chiếm hữu điên cuồng trong mắt Quân Nhạc khiến cô nghẹt thở. Theo bản năng, cô đưa tay lên định đẩy anh ra, nhưng anh đã nhanh hơn, bắt lấy hai cổ tay cô và ấn chặt lên đỉnh đầu.
"Buông tôi ra... Thẩm Quân Nhạc, anh đang quá đà rồi..." Cô thầm thì, nhưng giọng nói ấy lại nghe như một lời mời gọi đầy yếu ớt.
"Quá đà?" Anh nhếch môi, nụ cười mang theo sự nguy hiểm tột độ. "Chúng ta vẫn còn một 'nụ hôn hạnh phúc' chưa dành cho cánh nhà báo lúc nãy. Để tôi bù đắp cho em."
Anh cúi xuống, nhưng thay vì một nụ hôn thô bạo, môi anh chỉ dừng lại cách môi cô vài milimet. Anh vờn quanh đôi môi đang run rẩy của cô, hơi thở của họ hòa quyện, nóng bỏng và dồn dập. Khả Ái nhắm nghiền mắt, lý trí gào thét bảo cô phải đẩy anh ra, nhưng cơ thể cô lại phản bội hoàn toàn. Sự ma sát giữa làn môi, sự va chạm của những nhịp thở khiến một luồng điện nóng rực chạy dọc sống lưng, đốt cháy mọi rào cản cuối cùng.
Khi đôi môi anh chính thức phủ lên môi cô, mọi sự phản kháng đều tan biến. Ban đầu, đó là một nụ hôn mang tính trừng phạt, lạnh lùng và đầy quyền uy. Nhưng rất nhanh sau đó, khi cảm nhận được sự mềm mại và hương vị ngọt ngào như mật ngọt từ Khả Ái, Quân Nhạc bỗng chốc mất kiểm soát. Anh hôn cô sâu hơn, nồng nhiệt hơn, như muốn nuốt chửng lấy hơi thở của cô.
Bàn tay đang siết cổ tay cô dần nới lỏng, chuyển sang luồn vào mái tóc búi cao đã hơi rối, giữ chặt gáy cô để nụ hôn thêm sâu. Khả Ái không còn đẩy anh ra nữa, đôi tay cô vô thức ôm lấy cổ anh, kéo anh lại gần hơn. Tiếng mưa bắt đầu rơi lốp đốp trên nóc xe, ngăn cách họ với thế giới bên ngoài. Trong không gian chật hẹp ấy, chỉ còn tiếng hơi thở hổn hển và tiếng tim đập điên cuồng của hai tâm hồn đang lạc lối.
Đây không còn là nụ hôn giả để diễn kịch. Đây là sự bùng nổ của những khao khát bị kìm nén quá lâu dưới lớp vỏ bọc hợp đồng. Khi Quân Nhạc rời môi cô, cả hai đều thở dốc, ánh mắt nhìn nhau đầy hoang mang và dục vọng chưa tan.
"Lần sau," Quân Nhạc thì thầm, giọng khàn đặc đầy đe dọa nhưng cũng đầy tình tứ, "đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi."
Chiếc xe dừng lại trước cổng biệt thự, nhưng dư âm của nụ hôn ấy vẫn còn vương vấn trên môi Khả Ái, nóng rực và ám ảnh, báo hiệu một đêm dài nữa cô sẽ lại mất ngủ vì người đàn ông này.