Ánh đèn flash từ những chiếc máy ảnh của giới săn tin chớp liên hồi như những cơn lốc điện từ, biến sảnh chính của khách sạn sáu sao thành một vùng trời trắng xóa, rực rỡ và choáng ngợp. Không gian nồng nặc mùi nước hoa đắt tiền, tiếng ly rượu vang va vào nhau lanh lảnh và những lời xì xào tán thưởng không ngớt. Đêm nay là buổi dạ tiệc từ thiện của giới thượng lưu, nhưng tất cả sự chú ý đều đổ dồn về phía cửa chính, nơi chiếc Rolls-Royce màu đen tuyền vừa dừng bánh.
Thẩm Quân Nhạc bước ra trước, bộ tuxedo màu đen ôm sát thân hình cao lớn, bờ vai rộng và sải chân dài đầy quyền uy. Anh không vội vã, chỉ điềm tĩnh đứng đợi ở cửa xe, một tay đút vào túi quần, tay kia đưa ra chờ đợi. Khi bàn tay nhỏ nhắn của Diệp Khả Ái đặt lên lòng bàn tay anh, một luồng điện xẹt qua, khiến cả hai đều khẽ cứng người trong tích tắc.
Khả Ái bước ra, và cả khán phòng dường như nín thở. Cô mặc một chiếc đầm dạ hội bằng lụa satin màu đỏ rượu vang, thiết kế cổ yếm khoe trọn bờ vai trần mướt mắt và tấm lưng trần trắng ngần không một tì vết. Chiếc váy ôm khít lấy vòng eo con kiến và xẻ cao tới đùi, mỗi bước đi của cô đều là một sự khiêu khích đầy nghệ thuật đối với ánh nhìn của phái mạnh. Mái tóc cô búi cao để lộ chiếc cổ cao thanh tú, điểm xuyết bằng đôi hoa tai kim cương lấp lánh như những giọt nước mắt của thần vệ nữ.
Quân Nhạc không nói lời nào, anh bước sát lại gần cô. Ngay khi họ tiến vào thảm đỏ, bàn tay anh đột ngột đặt lên eo cô, siết chặt. Lòng bàn tay nóng hổi của anh áp sát vào lớp vải lụa mỏng manh, nơi chỉ cần một chút xê dịch là có thể chạm trực tiếp vào da thịt. Khả Ái hơi giật mình, theo bản năng muốn né tránh sự chiếm hữu quá mức này, nhưng nụ cười của Quân Nhạc vẫn bất biến trước ống kính. Anh cúi xuống, môi gần như chạm vào vành tai cô, thì thầm với tông giọng trầm thấp mà chỉ mình cô nghe thấy.
"Cười lên. Đừng để họ thấy em đang sợ hãi tôi. Hãy nhớ, đêm nay em là nữ hoàng của tôi."
Cánh tay anh siết mạnh thêm một chút, ép sát cơ thể cô vào hông anh. Sự va chạm giữa lớp vải tuxedo thô cứng và làn váy lụa mềm mại tạo nên một cảm giác ma sát đầy kích thích. Khả Ái cảm nhận rõ ràng hơi nóng từ cơ thể anh đang lan tỏa, bao vây lấy cô. Cô gượng nở một nụ cười rạng rỡ, bàn tay nhỏ nhắn bám nhẹ vào cánh tay rắn chắc của anh như một chỗ dựa duy nhất giữa biển người.
Dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ, Quân Nhạc đóng vai một người chồng hoàn hảo và si tình. Anh không rời cô nửa bước, bàn tay nơi eo thon chưa bao giờ nới lỏng, thậm chí ngón tay cái của anh còn vô thức mơn trớn nhẹ nhàng trên phần eo mềm mại của cô – một hành động vừa như đánh dấu chủ quyền, vừa như một sự trêu đùa đầy dục vọng. Mỗi khi có một doanh nhân nào đó tiến lại bắt tay và dành lời khen ngợi cho vẻ đẹp của Khả Ái, ánh mắt Quân Nhạc lại đanh lại, sự chiếm hữu trong lòng anh bùng lên như một ngọn lửa ngầm.
Họ bước qua những dãy bàn, giữa những tiếng xì xào về một "cặp đôi trời sinh". Nhưng chỉ Khả Ái mới cảm nhận được sự căng thẳng đang leo thang bên dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo đó. Sự đụng chạm của anh quá mức chân thật, nó không còn là một màn kịch diễn cho công chúng xem nữa. Mỗi lần anh siết eo cô, hơi thở của anh phả vào cổ cô, Khả Ái lại thấy tim mình đập loạn nhịp, đôi chân vốn đã yếu vì chấn thương giờ đây lại càng thêm run rẩy dưới sức nặng của sự cám dỗ.
Đỉnh điểm là khi họ đứng trước dàn ống kính của các tạp chí lớn. Quân Nhạc không chỉ đặt tay ở eo, anh xoay người cô lại, để cô tựa lưng vào ngực mình. Một tay anh nắm lấy bàn tay cô, tay kia vẫn ôm chặt lấy vòng eo mảnh dẻ. Sự áp sát tuyệt đối này khiến Khả Ái có thể cảm nhận được từng nhịp đập của trái tim anh và cả sự cứng rắn của lồng ngực vạm vỡ phía sau lưng. Ánh đèn flash lóe lên liên tục, ghi lại khoảnh khắc "tình tứ" tột độ của Thẩm tổng tài và phu nhân.
Trong giây phút ấy, giữa tiếng ồn ào của đám đông và ánh sáng chói lòa, Khả Ái bỗng nhận ra mình đã hoàn toàn bị lạc lối. Bản hợp đồng hôn nhân lạnh lẽo dường như đã bốc cháy dưới cái chạm tay nóng hổi này. Cô ngửa mặt nhìn anh, và trong một khoảnh khắc vô tình, ánh mắt họ giao nhau – không phải sự dò xét của Chương 3, không phải sự tò mò của Chương 4, mà là một sự khao khát trần trụi, kịch liệt đang chực chờ bùng nổ.
Quân Nhạc nhìn vào đôi mắt long lanh của cô, bàn tay nơi eo thon càng thêm siết chặt, như muốn khảm cô vào tận xương tủy mình. Anh biết, đêm nay, sau khi ánh đèn này tắt đi, trò chơi hôn nhân này sẽ không bao giờ có thể quay lại điểm xuất phát được nữa.