Sự căng thẳng từ gian bếp đêm qua vẫn còn lởn vởn trong không khí như một làn sương mỏng, khiến bước chân của Khả Ái khi đi dọc hành lang tầng hai trở nên thận trọng hơn bao giờ hết. Ánh nắng buổi sớm xuyên qua những ô cửa kính lớn, rọi lên những bức tranh trừu tượng treo dọc tường, nhưng chẳng thể làm dịu đi cảm giác bồn chồn trong lòng cô. Cô vừa tắm xong, mái tóc dài còn ẩm ướt xõa trên vai, tỏa ra mùi hương dịu nhẹ của hoa linh lan, đối lập hoàn toàn với sự ngột ngạt mà cô sắp phải đối mặt.
Ngay khúc quanh dẫn về phía cầu thang chính, Khả Ái mải mê cài lại chiếc khuy măng sét bên tay áo sơ mi lụa nên không kịp quan sát. Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn từ trong phòng đọc sách bước ra.
"Rầm."
Sự va chạm bất ngờ khiến Khả Ái loạng choạng, mất đà ngã về phía sau. Nhưng trước khi lưng cô kịp chạm vào bức tường lạnh lẽo, một cánh tay rắn rỏi đã nhanh như cắt vòng qua eo cô, siết chặt và kéo mạnh cô trở lại. Theo đà quán tính, cả cơ thể mềm mại của cô đập thẳng vào lồng ngực vững chãi như đá tảng của Thẩm Quân Nhạc.
Không gian như ngưng đọng ngay khoảnh khắc đó.
Mùi hương tuyết tùng đặc trưng từ cơ thể anh ập đến, mạnh mẽ và nam tính, bao vây lấy mọi giác quan của Khả Ái. Đó là một mùi hương thanh sạch, lạnh lùng của gỗ rừng già nhưng lại ẩn chứa sức nóng hầm cập của một người đàn ông trưởng thành. Gương mặt cô áp sát vào lớp vải áo sơ mi trắng phẳng phiu của anh, cô có thể nghe thấy nhịp tim đều đặn, mạnh mẽ đang đập sau lớp xương ức ấy.
Quân Nhạc không buông cô ra ngay. Bàn tay anh áp chặt vào thắt lưng cô, nơi lớp vải lụa mỏng manh chẳng thể ngăn cản được hơi nóng từ lòng bàn tay anh truyền thẳng vào da thịt cô. Anh cúi xuống, khoảng cách gần đến mức chóp mũi anh khẽ lướt qua làn tóc ẩm của cô. Một tiếng hít thở sâu đầy ám muội vang lên ngay bên tai Khả Ái, khiến cô run rẩy không thôi.
"Vội vàng như vậy, em định chạy trốn tôi sao?" Giọng anh trầm khàn, mang theo chút ý vị trêu chọc mà cô chưa từng nghe thấy trước đây.
Khả Ái ngước nhìn lên, bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của anh đang nhìn xoáy vào mình. Ở khoảng cách này, cô nhìn thấy rõ những tia máu li ti trong mắt anh – dấu hiệu của một đêm mất ngủ – và cả sự chiếm hữu nồng đậm đang cuồn cuộn trong đôi đồng tử ấy. Ánh nắng từ cửa sổ hắt vào, chiếu rọi lên những đường nét sắc sảo trên gương mặt anh, làm nổi bật sống mũi cao và đôi môi mỏng đang khẽ nhếch.
Cô cố gắng dùng đôi tay nhỏ bé đẩy nhẹ vào ngực anh để tìm lại khoảng cách, nhưng sự phản kháng ấy chỉ khiến vòng tay của Quân Nhạc siết chặt hơn. Sự cọ xát vô tình giữa hai cơ thể nơi hành lang vắng lặng tạo nên một sự căng thẳng giới tính mãnh liệt. Khả Ái cảm thấy chân mình như nhũn ra, hơi thở trở nên dồn dập, hổn hển.
Hành lang vốn rộng lớn bỗng chốc trở nên chật chội lạ thường. Mùi tuyết tùng của anh và mùi linh lan của cô hòa quyện vào nhau, tạo thành một loại chất xúc tác kích thích những bản năng nguyên thủy nhất. Quân Nhạc nhìn chằm chằm vào đôi môi đang khẽ mở của cô, ngón tay cái của anh vô tình hay cố ý miết nhẹ lên eo cô, một hành động đầy tính khiêu khích khiến không gian xung quanh như bốc cháy.
Phải mất một lúc lâu, anh mới chậm rãi nới lỏng vòng tay, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt đang đỏ bừng của cô.
"Lần sau đi đứng cho cẩn thận. Không phải lúc nào tôi cũng có mặt để đỡ em đâu, Thẩm phu nhân."
Anh bước lướt qua cô, để lại một luồng gió mang theo mùi hương tuyết tùng vương vấn mãi không tan. Khả Ái đứng lặng hồi lâu nơi hành lang, bàn tay vẫn còn áp lên tim mình để xoa dịu nhịp đập điên cuồng. Sự va chạm tình cờ này đã chính thức xé toạc cái vẻ ngoài bình thản của bản hợp đồng, đẩy họ vào một trò chơi vờn bắt mà ở đó, mùi hương của đối phương đã trở thành một loại độc dược không có thuốc giải.