Sau vũ điệu kiệt sức dưới ánh trăng, Khả Ái trở về phòng nhưng giấc ngủ chẳng thể đến. Cơn đau âm ỉ nơi cổ chân hòa cùng cảm giác khô khốc nơi cổ họng khiến cô bồn chồn. Cô khoác vội chiếc áo choàng lụa mỏng bên ngoài bộ đồ tập, đôi chân trần rón rén bước xuống cầu thang gỗ tối màu. Căn biệt thự về đêm giống như một con quái vật khổng lồ đang ngủ say, mỗi tiếng kẽo kẹt nhẹ của sàn nhà cũng khiến tim cô đập thình thịch.
Cô tiến về phía gian bếp, nơi ánh đèn cảm ứng màu vàng nhạt vừa tự động bật lên, tỏa ra một quầng sáng ấm áp nhưng cô độc. Khả Ái tiến đến tủ lạnh, lấy một chai nước khoáng thủy tinh. Tiếng nắp chai mở "tạch" một cái nhỏ xíu lại vang dội một cách bất thường trong không gian tĩnh mịch. Cô ngửa cổ uống một ngụm lớn, dòng nước lạnh buốt chảy xuống thực quản, làm dịu đi cơn khát nhưng lại khiến cô rùng mình vì cái lạnh của đêm đông.
"Em không ngủ được sao?"
Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút âm hưởng khàn đặc của màn đêm vang lên ngay sau lưng khiến Khả Ái giật bắn mình. Chai nước suýt chút nữa rơi khỏi tay cô. Cô quay phắt lại, hơi thở dồn dập vì hoảng hốt.
Thẩm Quân Nhạc đang đứng tựa lưng vào quầy bar bằng đá marble tối màu. Anh không còn mặc bộ vest chỉn chu hay chiếc áo sơ mi cài kín cổ lúc chiều. Lúc này, anh chỉ mặc một chiếc quần dài bằng vải thun mỏng, phần ngực trần vạm vỡ lộ ra dưới ánh đèn mờ, để lộ những khối cơ bụng săn chắc và bờ vai rộng rộng lớn. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh ở trạng thái trần trụi và không phòng bị như thế này.
Dưới ánh đèn bếp vàng vọt, ánh mắt của họ chạm nhau. Không có lớp kính cận che chắn, đôi mắt của Quân Nhạc sâu thẳm và rực cháy như hai đốm lửa nhỏ trong đêm tối. Anh không hề né tránh, mà ngược lại, ánh nhìn ấy chậm rãi di chuyển từ đôi môi còn vương những giọt nước long lanh của cô, xuống đến hõm cổ phập phồng, và dừng lại ở vạt áo choàng lụa đang khẽ mở vì cử động đột ngột của cô.
Khả Ái cảm thấy như có một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cơn khát nước đã hết, nhưng một cơn khát khác, lạ lẫm và nóng bỏng hơn, bắt đầu nhen nhóm trong lồng ngực. Sự im lặng giữa họ lúc này không hề lạnh lẽo; nó đặc quánh và đầy rẫy những ám hiệu tính dục mà cả hai đều không thể phủ nhận.
Quân Nhạc chậm rãi bước tới, từng bước chân của anh nhẹ tênh nhưng đầy áp lực. Anh dừng lại ngay sát bên cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh và mùi hương gỗ tuyết tùng nồng nàn pha lẫn mùi da thịt nam tính. Anh vươn tay ra, Khả Ái khẽ nhắm mắt lại vì tưởng anh sẽ chạm vào mình, nhưng anh chỉ lấy chai nước từ tay cô đặt lên bàn.
"Uống nước lạnh vào lúc này không tốt cho cổ họng của một vũ công đâu." Giọng anh thì thầm, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai cô.
Khả Ái ngước nhìn anh, đôi mắt cô long lanh dưới ánh đèn. "Anh... anh cũng không ngủ được sao?"
Quân Nhạc nhìn sâu vào mắt cô, đôi tay anh chống lên mặt bàn đá, bao vây cô vào giữa lồng ngực mình. "Có những thứ còn khiến người ta tỉnh táo hơn cả cà phê, ví dụ như một vũ khúc dưới trăng chẳng hạn."
Câu nói của anh khiến Khả Ái sững sờ. Vậy là anh thực sự đã nhìn thấy. Sự xấu hổ hòa quyện cùng một nỗi hưng phấn thầm kín khiến da thịt cô ửng hồng. Trong không gian chật hẹp của gian bếp khuya, ánh mắt họ một lần nữa dính chặt lấy nhau, như thể đang tìm kiếm câu trả lời cho bản hợp đồng không linh hồn này. Bàn tay Quân Nhạc khẽ chạm vào lọn tóc mai ướt đẫm mồ hôi của cô, ngón tay anh lướt nhẹ qua gò má, mang theo một sự ve vuốt đầy chiếm hữu.
Đêm nay, cơn khát của họ dường như không thể xoa dịu bằng nước. Dưới ánh đèn bếp mờ ảo, ranh giới giữa chủ nhân và món hàng, giữa hợp đồng và thực tại, bắt đầu tan chảy thành những nhịp đập cuồng nhiệt của trái tim.