MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChinh Phục Tổng TàiChương 13

Chinh Phục Tổng Tài

Chương 13

724 từ · ~4 phút đọc

Sau những rung động chao đảo của buổi sáng, bầu không khí giữa hai người không còn sự đối đầu gắt gao, mà thay vào đó là một sự im lặng đầy suy tư. Đêm đó, bão đã tan, nhưng những đám mây đen vẫn che khuất ánh trăng, để lại một không gian tối thẫm, đặc quánh. Quân Nhạc không về phòng mình. Anh ngồi ở ban công phòng Khả Ái, bóng lưng cao lớn đơn độc hòa vào màn đêm, chỉ có đốm lửa đỏ từ điếu thuốc trên tay anh thỉnh thoảng lại lóe sáng rồi tàn lụi.

Khả Ái bước ra, trên vai khoác chiếc khăn len mỏng. Cô không bật đèn, chỉ lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh. Trong bóng tối, con người ta dễ dàng gỡ bỏ lớp mặt nạ để sống thật với lòng mình hơn.

"Vết sẹo sau lưng anh... là từ đâu mà có?" Khả Ái khẽ hỏi, phá vỡ sự tĩnh mịch. Cô đã thấy nó đêm qua khi lau người cho anh, một vệt dài sần sùi chạy dọc sống lưng, lạc lõng trên làn da hoàn hảo của một kẻ quyền quý.

Quân Nhạc im lặng hồi lâu, làn khói trắng phả ra tan nhanh vào gió đêm. Giọng anh vang lên, trầm thấp và khàn đục như tiếng vọng từ vực thẳm. "Đó là món quà từ người cha đáng kính của tôi vào sinh nhật năm mười tám tuổi. Một vụ tai nạn được dàn dựng để loại bỏ kẻ thừa kế yếu ớt."

Anh bắt đầu kể, những lời tự sự chậm rãi nhưng nặng nề. Anh nói về một tuổi thơ không có hơi ấm, chỉ có những bài học về sự tàn nhẫn và cách để chiếm đoạt. Cha anh coi tình cảm là rác rưởi, còn mẹ anh – người duy nhất anh yêu thương – đã phải ra đi trong sự cô độc vì sự ghẻ lạnh của chính chồng mình. Vết sẹo đó không chỉ đau trên da thịt, nó là minh chứng cho việc anh đã phải giết chết phần "người" trong mình để tồn tại trong gia tộc họ Thẩm.

"Đó là lý do tôi đặt ra quy tắc số 1," Quân Nhạc quay sang nhìn cô, ánh mắt anh trong bóng tối sâu thẳm và vụn vỡ. "Tình yêu là điểm yếu. Một khi em để ai đó bước vào trái tim mình, họ sẽ có quyền năng hủy hoại em. Tôi đã thề sẽ không bao giờ để mình trở nên yếu đuối như mẹ tôi."

Khả Ái nghe thấy tiếng tim mình thắt lại. Cô không biết rằng đằng sau sự kiêu ngạo, lạnh lùng kia lại là một đứa trẻ đang co quắp trong nỗi sợ bị tổn thương. Cô tiến lại gần, bàn tay nhỏ nhắn ngập ngừng rồi đặt nhẹ lên bàn tay đang siết chặt điếu thuốc của anh.

"Tôi cũng từng có một giấc mơ, Quân Nhạc." Giọng cô nhẹ như gió thoảng. "Ballet là cả thế giới của tôi. Nhưng khi đôi chân này không còn đứng vững trên sân khấu, tôi cảm thấy mình như một phế nhân. Cha tôi vì nợ nần mà sẵn sàng gả tôi đi như một món hàng... Chúng ta, hóa ra đều là những kẻ bị người thân yêu nhất vứt bỏ."

Dưới bóng tối bao trùm, sự đồng điệu về nỗi đau khiến họ xích lại gần nhau hơn bất cứ nụ hôn nào. Quân Nhạc lật tay lại, đan chặt những ngón tay mình vào tay cô. Sự đụng chạm này không mang theo dục vọng, mà là một sự nương tựa. Anh kéo cô lại gần, để cô tựa đầu vào vai mình.

Lần đầu tiên kể từ khi gặp nhau, họ không cần phải diễn, không cần phải dè chừng. Những tổn thương của quá khứ được phơi bày trong bóng tối, biến căn phòng này thành một nơi trú ẩn an toàn duy nhất giữa thế gian đầy rẫy những cạm bẫy. Quân Nhạc cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, một nụ hôn mang hương vị của sự thấu hiểu và xót xa.

Đêm ấy, những bức tường ngăn cách giữa hai tâm hồn đã bắt đầu sụp đổ, để lại một khoảng trống nhỏ cho thứ ánh sáng mà cả hai đều sợ gọi tên.