Sau đêm tâm sự đầy những nốt trầm của quá khứ, không khí trong biệt thự Thẩm gia dường như đã dịu lại, nhưng lại được thay thế bằng một loại từ trường lạ kỳ, khiến mỗi lần chạm mặt giữa hai người đều trở nên đầy ẩn ý.
Sáng hôm đó, Khả Ái bước ra khỏi phòng tắm sau một đêm ngủ muộn. Vì còn ngái ngủ và tâm trí vẫn còn đang mải mê đuổi theo những lời tự sự của Quân Nhạc tối qua, cô quờ tay lấy chiếc áo sơ mi đang treo trên giá mà cô ngỡ là của mình. Đó là một chiếc sơ mi trắng tinh khôi, chất liệu cotton thượng hạng mịn màng như tơ lụa. Chỉ đến khi cô xỏ tay vào và cài khuy, Khả Ái mới nhận ra có điều gì đó không ổn.
Chiếc áo quá rộng. Gấu áo dài quá đùi, che khuất hoàn toàn chiếc quần ngắn bên trong, trong khi tay áo dài lượt thượt bao trùm lấy cả bàn tay cô. Mùi hương gỗ tuyết tùng đặc trưng bỗng chốc ập đến, bao vây lấy cánh mũi, đánh thức mọi giác quan. Đây không phải áo của cô – nó là áo của Thẩm Quân Nhạc.
Đúng lúc Khả Ái đang loay hoay định cởi ra thì cánh cửa phòng ngủ bất ngờ đẩy mở. Quân Nhạc bước vào với mái tóc hơi rối, trên tay là chiếc kính cận chưa kịp đeo. Anh sững người lại ngay tại ngưỡng cửa.
Cảnh tượng trước mắt khiến hơi thở của người đàn ông vốn dĩ luôn điềm tĩnh bỗng chốc nghẹn lại. Khả Ái đứng đó dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, mái tóc dài hơi ẩm xõa trên vai. Chiếc áo sơ mi trắng của anh mặc lên người cô tạo nên một sự tương phản chết người: sự cứng cáp, nam tính của chiếc áo đối lập hoàn toàn với đôi chân trần thon dài, trắng muốt và bờ vai nhỏ nhắn lọt thỏm bên trong lớp vải. Hàng khuy áo chưa được cài hết, để lộ phần xương quai xanh thanh mảnh và lấp ló vùng cổ quyến rũ.
Quân Nhạc cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Ánh mắt anh không tự chủ được mà di chuyển dọc theo đôi chân trần của cô, rồi dừng lại ở những ngón tay nhỏ bé đang bối rối nắm chặt vạt áo. Sự kiềm chế mà anh dày công xây dựng suốt bao năm qua dường như đang bị rạn nứt trước vẻ gợi cảm đầy vô tình này.
"Tôi... tôi lấy nhầm áo," Khả Ái lúng túng, gương mặt đỏ bừng như cánh hoa hồng. Cô định bước nhanh vào phòng tắm để thay ra, nhưng vì vạt áo quá dài cộng với sự cuống quýt, cô vô tình dẫm phải gấu áo và loạng choạng.
Quân Nhạc nhanh như cắt bước tới, một tay giữ lấy eo cô, tay kia chống mạnh lên cánh cửa tủ ngay sát bên cạnh, khóa chặt cô vào giữa lồng ngực mình. Mùi hương của anh và mùi sữa tắm dịu nhẹ của cô hòa quyện vào nhau trong không gian chật hẹp, tạo nên một sự căng thẳng giới tính tột độ.
"Em có biết mình đang mặc thứ gì trên người không?" Giọng anh trầm xuống, khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều mang theo hơi nóng phả vào trán cô.
Khả Ái ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy sợ hãi xen lẫn một sự xao động không thể gọi tên. "Tôi sẽ thay ra ngay... anh buông tôi ra trước đã."
"Quá muộn rồi." Quân Nhạc thì thầm. Anh đưa tay lên, ngón tay thon dài khẽ chạm vào chiếc khuy áo trên cùng mà cô chưa kịp cài. Sự cọ xát của da thịt qua lớp vải mỏng manh khiến Khả Ái khẽ rùng mình, đôi môi mọng khẽ mở ra nhưng không thốt nên lời.
Anh không đeo kính, và ở khoảng cách gần thế này, cô thấy rõ sự khao khát trần trụi đang cuộn trào trong đôi mắt sâu thẳm của anh. Sự kiềm chế của Quân Nhạc đang bị thử thách đến giới hạn cuối cùng. Chiếc áo sơ mi của anh giờ đây giống như một lời khiêu chiến, mời gọi anh chiếm hữu lấy người con gái đang run rẩy trong vòng tay mình.
"Em mặc áo của tôi, mang mùi hương của tôi... Khả Ái, em đang cố tình thử thách tôi đúng không?"
Anh cúi thấp xuống, chóp mũi chạm vào chóp mũi cô, hơi thở của cả hai đã hòa làm một, dồn dập và nóng bỏng. Trong căn phòng ngập tràn ánh nắng, chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng sình trở thành ranh giới cuối cùng giữa lý trí và bản năng đang chực chờ bùng nổ.