MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ em dưới tán cây mùa cũChương 15: Tán cây năm ấy giờ chỉ còn trong ký ức

Chờ em dưới tán cây mùa cũ

Chương 15: Tán cây năm ấy giờ chỉ còn trong ký ức

677 từ · ~4 phút đọc

Bốn năm trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, nhưng đối với những người chờ đợi, nó dài đằng đẵng như cả một kiếp người.

Ngày Lâm Phong nhận bằng tốt nghiệp loại ưu của Đại học Bách khoa, anh không đến buổi lễ vinh danh. Thay vào đó, anh lái xe trở về ngôi trường cấp ba cũ. Anh muốn thực hiện lời hứa năm xưa: đứng dưới gốc cây già chờ cô vào ngày cả hai cùng trưởng thành.

Thế nhưng, khi vừa bước chân qua cổng trường, Lâm Phong bỗng khựng lại. Một cảm giác bàng hoàng vây lấy anh.

Góc sân trường phía sau dãy nhà đa năng – nơi có gốc xà cừ cổ thụ che chở cho bao bí mật của họ – giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát của gạch đá và bê tông. Ngôi trường đang trong quá trình đại tu, và gốc cây già ấy đã bị đốn hạ để nhường chỗ cho một nhà thi đấu đa năng hiện đại.

Lâm Phong chạy đến, đôi bàn tay run rẩy chạm vào cái gốc cây chỉ còn trơ trọi vòng gỗ đồng tâm. Những lá thư anh từng giấu trong hốc cây, những viên kẹo bạc hà, những lời hẹn ước... tất cả đã tan biến theo những nhát cưa tàn nhẫn của thời gian.

"Biến mất rồi... Tất cả biến mất thật rồi." – Lâm Phong quỵ xuống, đôi mắt hổ phách vốn kiên định suốt bốn năm qua giờ đây vỡ vụn.

Không còn tán cây, không còn lời hẹn ước, và người con gái mang tên Tuệ An ấy cũng chẳng thấy đâu. Thành phố này đối với anh lúc này bỗng trở nên lạ lẫm và đáng sợ đến cực độ.

Ở thị trấn ven biển xa xôi, Tuệ An lúc này đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành, điềm tĩnh. Cô ngồi trong văn phòng làm việc, nhìn ra những rặng phi lao đang oằn mình trong gió bão.

Trên bàn làm việc của cô vẫn đặt một bức ảnh cũ kỹ chụp lại tán cây xà cừ năm ấy – bức ảnh duy nhất cô lén chụp trước khi rời đi. Màu ảnh đã ngả vàng, nhưng ký ức về mùi hương bạc hà và chiếc áo khoác ấm áp thì vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua.

"An ơi, có hồ sơ mới cần kiểm tra này." – Tiếng đồng hồ báo thức vang lên, kéo cô về với thực tại.

Tuệ An khẽ mỉm cười, một nụ cười buồn bã. Cô biết, hôm nay là ngày Lâm Phong tốt nghiệp. Cô cũng biết, có lẽ lúc này anh đang đứng ở nơi đó, và có lẽ anh cũng đã thấy sự đổ nát của "thánh địa" cũ.

Cô đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, nhìn về hướng phương Bắc xa xôi. "Lâm Phong, tán cây đã mất, lời hứa cũng đã hóa thành tàn tro. Anh hãy sống thật tốt cuộc đời rực rỡ của anh đi. Đừng chờ một người đã tan vào ký ức như em nữa."

Tối hôm đó, Tuệ An lấy cuốn sổ tay ra, viết vào trang cuối cùng của phần thanh xuân: “Cảm ơn anh đã đứng đợi dưới tán cây mùa cũ. Nhưng mùa đã qua, cây đã đổ, chúng ta... cũng nên buông tay thôi.”

Lâm Phong đứng dậy khỏi gốc cây đã bị đốn hạ, ánh mắt anh chợt trở nên lạnh lùng và sắt đá. Anh không còn là chàng trai hay cười của năm 17 tuổi nữa. Nếu tán cây không còn, anh sẽ tự xây dựng cho mình một vương quốc riêng, để một ngày nào đó, dù cô có trốn ở góc biển chân trời nào, anh cũng sẽ tìm thấy và mang cô trở lại.

Phần 2 khép lại dưới những nhát cắt của thời gian, để lại một khoảng trống hoác trong lòng người ở lại. Nhưng họ không biết rằng, đôi khi sự đổ nát lại chính là khởi đầu cho một cuộc tái ngộ mãnh liệt hơn bao giờ hết.