Sau cái đêm đọc lá thư đẫm nước mắt của Lâm Phong dưới gốc cây già, Tuệ An biết mình không thể ở lại thành phố này thêm nữa. Mỗi góc phố, mỗi mùi hương bạc hà thoảng qua, hay ngay cả bóng dáng một chàng trai mặc áo sơ mi trắng từ xa cũng khiến trái tim cô run rẩy.
Gia đình cô quyết định chuyển về một thị trấn nhỏ ở vùng ven biển phía Nam, nơi có người họ hàng xa hứa giúp đỡ công việc và chi phí phục hồi cho bố.
Ngày rời đi, Tuệ An không mang theo gì nhiều, ngoài cuốn sổ tay bìa da sờn cũ và chiếc áo khoác xanh đen mà Lâm Phong đã choàng cho cô trong cơn mưa năm ấy. Cô đứng trước cửa nhà trọ, nhìn về phía chân trời nơi có ngôi trường Bách khoa mà anh đang theo học, khẽ thầm thì: "Tạm biệt anh, thanh xuân của em."
Thị trấn ven biển chào đón cô bằng cái nắng gắt và vị mặn mòi của muối. Ở đây, không có những gốc xà cừ cổ thụ, chỉ có những rặng phi lao rì rào trong gió biển.
Tuệ An bắt đầu cuộc sống mới với công việc kế toán cho một vựa hải sản nhỏ. Ban ngày cô quay cuồng với những con số thô kệch, ban đêm cô ngồi trước hiên nhà, nhìn những con sóng xô bờ và để nỗi nhớ tràn về như thủy triều.
Ở nơi này, không ai biết cô từng là "đại cán bộ" lớp Văn tài năng, cũng không ai biết cô từng có một lời hẹn ước dưới tán cây mùa cũ. Nhưng chính sự xa lạ này lại là liều thuốc tê giúp cô quên đi cơn đau âm ỉ trong lồng ngực.
Có một chiều, khi đi chợ, cô vô tình nhìn thấy một chiếc kẹo bạc hà nằm trong khay kính của tiệm tạp hóa cũ kỹ. Đôi tay cô khựng lại, hơi thở bỗng chốc trở nên khó khăn. Cô mua hết số kẹo đó, mang về nhà nhưng không ăn. Cô xếp chúng thành một vòng tròn trên bàn, giống như cách mà cô và anh từng ngồi bên nhau dưới gốc cây già.
"Lâm Phong, giờ này chắc anh đang bận rộn với những kỳ thi, hay đang cùng bạn bè đi thực tế..." – Cô lẩm bẩm, ngón tay lướt nhẹ lên lớp vỏ nilon bóng loáng.
Ở thành phố cũ, Lâm Phong vẫn đến gốc cây mỗi tuần một lần. Nhưng hốc cây giờ đây trống rỗng. Những lá thư anh đặt vào vẫn nằm yên đó, bám đầy bụi bặm và mạng nhện vì không còn bàn tay nào lén lút lấy ra đọc nữa. Cảm giác hụt hẫng khi nhận ra người kia đã thực sự rời đi khiến anh phát điên.
"Em đi thật rồi sao, Tuệ An?"
Giữa hai thành phố, giữa rặng phi lao gió biển và gốc xà cừ cổ thụ, là một khoảng cách không thể đo đếm bằng địa lý. Đó là khoảng cách của hai số phận đang cố gắng chạy trốn và tìm kiếm nhau. Tuệ An ở thành phố mới, ôm lấy nỗi nhớ cũ như một báu vật đau đớn, còn Lâm Phong ở lại thành phố cũ, giữ lấy một lời hứa mà có lẽ chỉ còn mình anh tin vào.
Cơn gió biển thổi qua, mang theo vị mặn của nước mắt. Tuệ An nhắm mắt lại, tưởng tượng rằng dưới một tán cây nào đó, có một chàng trai vẫn đang kiên nhẫn đứng chờ, mặc kệ mùa cũ đã qua đi từ rất lâu rồi.