Cái tên "Tuệ An" giờ đây đối với Lâm Phong giống như một vùng ký ức bị phong tỏa. Số điện thoại thuê bao, trang cá nhân biến mất, ngay cả ngôi nhà cũ của cô cũng đã đổi chủ vì gia đình cô phải bán nhà để chi trả viện phí và chuyển đến một nơi rẻ hơn.
Lâm Phong như kẻ mất hồn giữa giảng đường Bách Khoa nhộn nhịp. Anh không chấp nhận việc cô biến mất mà không có lấy một lời giải thích thỏa đáng. Mỗi cuối tuần, thay vì đi chơi cùng bạn bè, Lâm Phong lại quay về ngôi trường cấp ba cũ, ngồi dưới gốc xà cừ già – nơi duy nhất anh cảm thấy còn hơi ấm của cô.
Anh bắt đầu viết thư.
Những bức thư không có địa chỉ người nhận, không có tem bưu điện. Anh kẹp chúng vào những kẽ nứt của thân cây già, hoặc đặt trong những hốc cây mà ngày xưa hai đứa thường dùng để giấu kẹo.
“Ngày... tháng... năm... An này, hôm nay ở Bách Khoa có hội thi robot. Tôi đã làm một con robot nhỏ, định bụng sẽ mang đến khoe với cậu. Cậu trốn kỹ thật đấy, nhưng tôi không tin là cậu có thể trốn tôi cả đời. Tôi vẫn chờ, vị bạc hà vẫn còn, chỉ thiếu người ăn cùng thôi.”
Lâm Phong cứ viết, đều đặn mỗi tuần một lá. Anh viết về những bài giảng khó nhằn, về những lần anh đi ngang qua cổng trường Ngoại thương và thẩn thờ nhìn vào trong, về nỗi nhớ mà anh chỉ có thể gửi gắm vào gió.
Trong khi đó, ở một khu trọ nghèo phía rìa thành phố, Tuệ An đang ngồi đếm những đồng tiền lẻ kiếm được sau ca làm đêm. Cuộc sống mưu sinh vất vả đã mài mòn đi vẻ thanh mảnh, tiểu thư ngày nào. Đôi mắt cô giờ đây chứa đựng sự phong trần của một người trưởng thành sớm.
Mỗi chiều đi làm về, cô vẫn giữ thói quen đi ngang qua trường cũ một cách lén lút. Cô đứng từ xa, nhìn bóng dáng cao lớn của Lâm Phong ngồi cô độc dưới gốc cây. Cô thấy anh đặt vào đó những mảnh giấy trắng, rồi lại lặng lẽ rời đi với đôi vai trĩu nặng.
Đợi khi anh đi khuất, Tuệ An mới dám tiến lại gần. Cô run rẩy lấy ra những lá thư ấy. Dưới ánh đèn đường lờ mờ, những dòng chữ mạnh mẽ nhưng chứa đầy sự khẩn cầu của anh khiến trái tim cô tan nát.
“Tuệ An, dù cậu ở đâu, chỉ cần cậu còn sống tốt, tôi sẽ không ép cậu phải xuất hiện. Nhưng xin cậu, đừng bắt tôi phải quên đi lời hẹn ước dưới tán cây này.”
Tuệ An siết chặt lá thư vào lòng, nước mắt rơi lã chã xuống mặt giấy, làm nhòe đi nét mực của anh. Cô muốn lao ra ôm lấy anh, muốn nói rằng cô cũng nhớ anh đến phát điên. Nhưng rồi, nhìn vào bàn tay đầy vết nứt nẻ và bộ quần áo cũ nát đang mặc trên người, cô lại chùn bước.
Cô lấy một cây bút từ trong túi, định viết lại một điều gì đó. Nhưng cuối cùng, cô chỉ lặng lẽ nhét lá thư trở lại hốc cây. Cô không thể trả lời. Sự im lặng của cô chính là cách cuối cùng để bảo vệ tương lai của anh.
Những lá thư cứ thế gửi đi, và cứ thế nằm lại trong bóng tối của tán cây già. Một người kiên trì viết, một người thầm lặng đọc, nhưng giữa họ lại là một bức tường vô hình mang tên "thực tại" mà không ai đủ dũng khí để phá vỡ.