MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ em dưới tán cây mùa cũChương 12: Khoảng cách địa lý hay khoảng cách lòng người?

Chờ em dưới tán cây mùa cũ

Chương 12: Khoảng cách địa lý hay khoảng cách lòng người?

594 từ · ~3 phút đọc

Tháng Chín về mang theo cái nắng hanh hao và không khí tựu trường náo nức. Lâm Phong đứng trước cổng trường Đại học Bách Khoa, chiếc áo sơ mi trắng thẳng thớm, trên ngực cài thẻ sinh viên mới tinh. Thế nhưng, giữa đám đông bạn mới đang hân hoan trò chuyện, anh lại trông lạc lõng đến lạ thường.

Mỗi khi đi ngang qua một tán cây xanh trong khuôn viên trường, anh lại vô thức dừng lại, mong chờ một bóng dáng nhỏ nhắn với đôi mắt bướng bỉnh xuất hiện. Nhưng đáp lại anh chỉ là tiếng gió xào xạc và những tin nhắn "Đã gửi" nhưng không bao giờ có hồi đáp.

"Cậu ấy thực sự muốn cắt đứt sao?" – Lâm Phong nắm chặt chiếc điện thoại, lòng quặn thắt.

Cùng lúc đó, ở phía bên kia thành phố, Tuệ An đang vội vã trong bộ đồng phục của một quán cà phê đông đúc. Đôi bàn tay vốn chỉ biết cầm bút viết những bài văn lãng mạn, giờ đây bắt đầu hằn lên những vết chai sần vì bưng bê và rửa dọn.

Cô không còn thời gian để mơ mộng, cũng không dám nhìn vào những bức ảnh bạn bè đăng lên mạng xã hội về cuộc sống sinh viên đầy màu sắc. Mỗi khi nhìn thấy cái tên "Lâm Phong" hiện lên trên màn hình điện thoại, Tuệ An lại phải hít một hơi thật sâu để ngăn mình không bấm nút trả lời.

"An ơi, bàn số 4 cần thanh toán!" – Tiếng chủ quán gọi khiến cô bừng tỉnh khỏi dòng suy nghĩ.

Tuệ An chạy đến bàn số 4, nhưng bước chân cô bỗng khựng lại. Ngồi ở đó là một nhóm sinh viên Ngoại thương, họ đang hào hứng bàn về những buổi thuyết trình và các câu lạc bộ. Đó là cuộc sống mà lẽ ra cô đã có. Một sự tủi thân trào dâng khiến sống mũi cô cay xè. Cô vội vàng cúi mặt, che đi đôi mắt đã rơm rớm nước.

Tối muộn, khi tan ca, Tuệ An đi bộ ngang qua một tiệm kẹo. Ánh đèn neon chiếu lên những hộp kẹo bạc hà màu xanh dịu mắt. Cô đứng lặng hồi lâu, rồi khẽ chạm tay vào mặt kính.

Hóa ra, khoảng cách xa nhất không phải là giữa hai quốc gia, mà là khi một người đang tiến về phía ánh sáng, còn một người lại bị bóng tối bủa vây.

Tuệ An lấy điện thoại ra, ngón tay run run bấm một dãy số đã thuộc lòng nhưng rồi lại xóa đi. Cô vào trang cá nhân của Lâm Phong, thấy anh đăng ảnh đứng dưới một gốc cây ở trường mới, kèm dòng trạng thái ngắn ngủi: "Vẫn đợi."

Nước mắt cô rốt cuộc cũng rơi xuống, nhòe đi cả màn hình điện thoại. Cô thầm thì vào hư không: "Đừng đợi nữa, Lâm Phong. Cậu càng tốt, tôi lại càng cảm thấy mình không xứng đáng."

Đêm hôm đó, Tuệ An đã làm một việc đau lòng nhất: Cô đổi số điện thoại và chặn tất cả các tài khoản mạng xã hội liên quan đến anh. Cô quyết định tự nhốt mình vào một thế giới riêng, nơi không có vị bạc hà, không có những lời hứa, để anh có thể thảnh thơi bước tiếp trên con đường trải đầy hoa hồng của mình.

Số phận đã rẽ lối, và lần này, chính cô là người đã đẩy khoảng cách lòng người đi xa đến mức không thể vãn hồi.