MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ em dưới tán cây mùa cũChương 11: Biến cố bất ngờ - Khi số phận rẽ lối

Chờ em dưới tán cây mùa cũ

Chương 11: Biến cố bất ngờ - Khi số phận rẽ lối

679 từ · ~4 phút đọc

Một tháng sau lễ tốt nghiệp, sân trường xưa đã chìm vào tĩnh lặng, nhưng cuộc đời của Tuệ An lại bắt đầu những chuỗi ngày giông bão.

Hồ sơ du học Úc đã hoàn tất, vé máy bay cũng đã cầm trên tay. Thế nhưng, vào cái đêm trước ngày khởi hành, một cuộc điện thoại từ bệnh viện đã thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời cô. Bố cô – trụ cột duy nhất của gia đình – gặp tai nạn lao động nghiêm trọng trên công trường.

Trong hành lang bệnh viện hăng hắc mùi thuốc sát trùng, Tuệ An đứng chết lặng nhìn tờ hóa đơn viện phí dài dằng dặc và gương mặt hốc hác của mẹ. Số tiền dành dụm suốt bao năm để cô đi du học giờ đây phải chuyển thành chi phí phẫu thuật cứu mạng bố.

"An à... hay là con cứ đi đi, mẹ sẽ xoay xở..." – Mẹ cô nắm lấy tay con gái, giọng nghẹn đặc.

Tuệ An nhìn đôi bàn tay gầy guộc của mẹ, rồi nhìn xuống tấm vé máy bay trong túi áo. Cô hít một hơi thật sâu, nước mắt chảy ngược vào trong. "Không mẹ ạ. Con ở lại."

Cô lẳng lặng đem trả lại vé máy bay, rút hồ sơ du học và bắt đầu tìm kiếm những công việc làm thêm để phụ mẹ lo viện phí. Ước mơ về một chân trời mới, về ngôi trường Ngoại thương danh giá... tất cả bỗng chốc trở nên xa xỉ.

Lâm Phong đứng đợi ở quán kem quen thuộc, tay mân mê chiếc điện thoại. Anh đã nhắn tin cho Tuệ An suốt hai ngày qua nhưng không có hồi âm. Anh chỉ biết hôm nay là ngày cô bay. Anh muốn đến sân bay, chỉ để nhìn cô một lần cuối trước khi cô bắt đầu hành trình mới.

"Tuệ An, sao em lại không nghe máy?" – Anh lẩm bẩm, lòng nóng như lửa đốt.

Khi anh tìm đến tận nhà Tuệ An, căn nhà đã cửa đóng then cài. Hàng xóm bảo gia đình cô đã vào viện cả rồi. Tại bệnh viện, khi Lâm Phong tìm thấy cô ở một góc hành lang tối, anh không thể tin vào mắt mình.

Tuệ An mà anh biết – cô gái kiêu ngạo, bướng bỉnh dưới gốc cây già – giờ đây trông gầy sọp đi, đôi mắt vô hồn nhìn vào khoảng không.

"Tuệ An!" – Lâm Phong lao đến, định ôm cô vào lòng.

Nhưng Tuệ An lùi lại một bước. Một bước chân ấy như tạo ra một vực thẳm ngăn cách. Cô biết, Lâm Phong sắp nhập học Bách Khoa, anh có một tương lai rạng rỡ phía trước. Còn cô, giờ đây chỉ là một cô gái với gánh nặng nợ nần và một người cha đang nằm trên giường bệnh. Cô không muốn anh phải vì mình mà dừng lại, không muốn bản thân trở thành gánh nặng của anh.

"Cậu về đi." – Giọng cô lạnh lùng đến tàn nhẫn. "Tôi sẽ không đi du học nữa. Và... chúng ta cũng nên dừng lại ở đây thôi."

"Cậu nói cái gì thế? Có chuyện gì chúng ta cùng giải quyết..."

"Giải quyết thế nào? Cậu định bỏ học để đi làm thuê cùng tôi sao?" – Tuệ An quát lên, những uất ức bấy lâu vỡ òa. "Lâm Phong, chúng ta không còn cùng một thế giới nữa rồi. Cậu có tương lai của cậu, còn tôi... tôi phải sống cho thực tại của tôi. Đừng tìm tôi nữa."

Nói rồi, cô chạy biến vào trong phòng bệnh, để lại Lâm Phong đứng trơ trọi giữa hành lang bệnh viện lạnh lẽo. Tờ giấy báo trúng tuyển Bách Khoa trong túi áo anh bỗng chốc trở nên nặng nề đến lạ.

Dưới tán cây mùa cũ, họ từng hứa sẽ cùng nhau trưởng thành. Nhưng số phận đã rẽ lối một cách đột ngột, đẩy họ về hai phía của cuộc đời khi cả hai còn quá trẻ để biết cách chống chọi với bão giông.