MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ em dưới tán cây mùa cũChương 10: Lễ tốt nghiệp: Giọt nước mắt và lời hẹn ước "Mùa thu tới"

Chờ em dưới tán cây mùa cũ

Chương 10: Lễ tốt nghiệp: Giọt nước mắt và lời hẹn ước "Mùa thu tới"

717 từ · ~4 phút đọc

Tiếng ve kêu đến xé lòng giữa cái nắng chói chang của tháng Bảy. Hôm nay, sân trường không còn những tà áo dài trắng thướt tha hay những trận bóng rổ đầy mồ hôi. Thay vào đó là sắc tím thẫm của những chiếc áo cử nhân, đánh dấu ngày cuối cùng họ còn được gọi là "học sinh".

Tuệ An đứng giữa đám đông, tay ôm bó hoa hướng dương rực rỡ nhưng lòng lại trĩu nặng. Những tiếng nấc nghẹn ngào của bạn bè xung quanh, những cuốn lưu bút chuyền tay nhau vội vã khiến cô nhận ra: thanh xuân thực sự đã đến hồi kết thúc.

"Tìm cậu mãi."

Lâm Phong xuất hiện từ phía sau. Anh không mặc áo cử nhân mà vẫn trung thành với chiếc sơ mi trắng đơn giản – thứ trang phục khiến anh trông giống hệt như ngày đầu tiên cô nhìn thấy dưới gốc cây già.

"Mọi người đang chụp ảnh tập thể kìa, sao cậu lại ra đây?" – Tuệ An cố nén một tiếng sụt sịt, quay mặt đi để giấu đôi mắt đã sưng mọng.

Lâm Phong không nói gì, anh bước tới, nhẹ nhàng xoay vai cô lại. Nhìn thấy những giọt nước mắt lăn dài trên má cô gái bướng bỉnh thường ngày, trái tim anh như bị ai bóp nghẹt. Anh đưa tay, vụng về lau đi vệt nước mắt cho cô.

"Khóc gì mà xấu thế? Không giống 'đại cán bộ' mạnh mẽ chút nào."

"Lâm Phong... chúng ta thực sự phải xa nhau rồi sao?" – Tuệ An nghẹn ngào. "Hôm qua tôi nhận được thông báo, gia đình muốn tôi sang Úc du học ngay sau khi có kết quả thi. Tôi... tôi không biết phải làm sao nữa."

Bàn tay Lâm Phong khựng lại giữa không trung. Một khoảng lặng kéo dài đến nghẹt thở giữa hai người. Tiếng loa trường đang phát bài "Mong ước kỷ niệm xưa" từ xa xăm nghe như một lời tiên tri buồn bã.

Lâm Phong hít một hơi thật sâu, anh cố giữ cho giọng mình không run rẩy: "Úc ư? Tốt mà. Đó là ước mơ của cậu từ lâu rồi, đúng không?"

"Nhưng còn lời hứa... Bách Khoa và Ngoại Thương... còn cả cậu nữa..."

Lâm Phong đột ngột kéo cô vào một cái ôm thật chặt. Đây là lần đầu tiên họ ôm nhau công khai giữa sân trường, nhưng lúc này chẳng ai còn tâm trí để tò mò hay trêu chọc. Tuệ An vùi mặt vào ngực anh, khóc nức nở như một đứa trẻ bị bỏ rơi.

"Nghe này, Tuệ An." – Lâm Phong thì thầm bên tai cô, giọng anh trầm ổn đến lạ kỳ. "Địa lý không chia cắt được chúng ta, chỉ có lòng người mới làm được điều đó. Cậu đi học, tôi cũng sẽ học thật tốt ở đây. Đợi đến 'Mùa thu tới' – mùa thu của bốn năm sau, khi cả hai chúng ta đều đã trưởng thành, tôi sẽ lại đứng dưới tán cây này chờ cậu."

Lâm Phong buông cô ra, anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc kẹo bạc hà cuối cùng, đặt vào tay cô.

"Đừng khóc. Mùa thu tới, khi lá xà cừ rụng vàng sân trường, tôi chắc chắn sẽ thấy cậu bước về phía tôi. Hứa với tôi, phải sống thật rực rỡ như những bông hướng dương này, được không?"

Tuệ An nhìn viên kẹo trong lòng bàn tay, rồi nhìn vào đôi mắt hổ phách đang chứa đựng cả một bầu trời kiên định của anh. Cô khẽ gật đầu, môi mím chặt để không bật ra tiếng khóc.

Buổi lễ tốt nghiệp kết thúc bằng màn tung mũ cử nhân lên trời cao. Giữa hàng trăm chiếc mũ bay lượn, Tuệ An thấy bóng hình Lâm Phong đứng yên tại chỗ, ánh mắt anh vẫn dõi theo cô không rời.

Lời hẹn ước "Mùa thu tới" đã được gửi lại dưới tán cây mùa cũ. Họ rời đi với hai ngã rẽ khác nhau, mang theo vị bạc hà cay đắng nơi đầu lưỡi và một niềm tin mãnh liệt rằng: thời gian có thể thay đổi vạn vật, nhưng tán cây xưa và lời hẹn ước năm 18 tuổi thì vẫn sẽ luôn ở đó, chờ ngày tái ngộ.