Những tờ lịch trên tường lớp học bị xé đi nhanh chóng, báo hiệu kỳ thi quan trọng nhất cuộc đời chỉ còn cách tính bằng ngày. Không khí trường học bỗng chốc trở nên đặc quánh áp lực. Những tiếng đùa giỡn dưới sân trường thưa thớt dần, thay vào đó là những khuôn mặt mệt mỏi bên chồng sách vở cao ngất.
Dưới gốc xà cừ già, Lâm Phong và Tuệ An vẫn ngồi đó, nhưng không còn là những màn "cà khịa" hay hờn dỗi. Giữa họ lúc này là xấp đề thi toán nâng cao và tập bản thảo nghị luận văn học dày cộm.
Tuệ An chống cằm nhìn những vệt nắng cuối hạ nhảy múa trên trang giấy, khẽ thở dài: "Lâm Phong, nếu... nếu chúng ta không làm được như lời hứa thì sao?"
Lâm Phong đang mải mê với những con số, nghe vậy liền dừng bút. Anh quay sang nhìn cô, thấy những sợi tóc mai của cô dính bết vào trán vì nóng, đôi mắt vốn trong veo giờ đã xuất hiện quầng thâm vì thiếu ngủ. Một sự xót xa dâng lên trong lòng, anh đưa tay vén tóc cho cô, động tác dịu dàng đến mức khiến tim Tuệ An hẫng một nhịp.
"Sẽ không có chuyện 'nếu' đó đâu. Cậu quên đối thủ của cậu là ai rồi à?"
"Tôi biết cậu giỏi, nhưng..."
"Không có nhưng nhị gì hết." – Lâm Phong cắt lời, anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc kẹo bạc hà, bóc vỏ rồi đưa cho cô như một thói quen. "Ăn đi để lấy sức. Sau kỳ thi này, tôi có một chuyện rất quan trọng muốn nói với cậu."
Tuệ An ngậm viên kẹo, vị lạnh buốt lan tỏa giúp cô tỉnh táo hơn. Cô tò mò: "Chuyện gì mà phải đợi sau kỳ thi?"
Lâm Phong hơi khựng lại, đôi mắt hổ phách nhìn sâu vào mắt cô. Có một lời nói đã chực trào đến đầu môi, một lời tỏ tình chính thức mà anh đã dày công chuẩn bị. Anh muốn nói rằng anh yêu cô, muốn danh chính ngôn thuận ở bên cô không chỉ với tư cách "đối thủ" hay "bạn cùng tiến".
Nhưng nhìn thấy vẻ lo âu về tương lai trong mắt Tuệ An, anh lại nén xuống. Anh biết, lúc này đây, một lời tỏ tình có thể là động lực, nhưng cũng có thể là một gánh nặng tâm lý nếu chẳng may kết quả không như ý.
"Chuyện... về cái gốc cây này." – Lâm Phong lảng tránh, nhưng bàn tay anh lại bí mật nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô dưới gầm bàn đá. "Bí mật phải giữ đến phút cuối mới hấp dẫn chứ."
Tuệ An định gặng hỏi thêm, nhưng tiếng chuông báo giờ ôn tập buổi tối vang lên dồn dập. Cả hai vội vã thu dọn đồ đạc. Giữa đám đông học sinh đang hối hả chạy về phía lớp học, Lâm Phong bất ngờ kéo tay cô lại, ghé sát tai nói nhỏ:
"Chỉ cần đỗ đại học, cái gì tôi cũng chiều cậu. Kể cả việc... làm bạn trai của cậu."
Nói xong, anh chạy biến đi, để lại Tuệ An đứng chôn chân giữa sảnh trường với khuôn mặt đỏ bừng. Lời tỏ tình ấy dẫu còn "bỏ ngỏ", dẫu chưa được thốt ra một cách trịnh trọng nhất, nhưng nó đã trở thành một sợi dây vô hình, kéo căng ý chí của cô.
Dưới tán lá mùa cũ, lời hẹn ước ấy như một bông hoa đang chờ ngày nở rộ. Họ không nói yêu, nhưng mỗi trang sách họ lật mở đều chứa đựng bóng hình của đối phương. Kỳ thi cuối cấp không còn là nỗi sợ, mà là cánh cửa duy nhất để họ bước đến bên nhau một cách đàng hoàng nhất.