MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ em dưới tán cây mùa cũChương 8: Ánh mắt chạm nhau dưới bóng cây hoàng hôn

Chờ em dưới tán cây mùa cũ

Chương 8: Ánh mắt chạm nhau dưới bóng cây hoàng hôn

696 từ · ~4 phút đọc

Hoàng hôn buông xuống sân trường một màu vàng cam rực rỡ nhưng đượm buồn. Những bóng cây kéo dài trên mặt đất, và gốc xà cừ già hôm nay dường như cũng trầm mặc hơn thường lệ.

Tuệ An ngồi bó gối dưới gốc cây, ánh mắt vô hồn nhìn những cánh hoa khô rơi rụng. Bức thư màu xanh nhạt kia vẫn ám ảnh tâm trí cô. Cô tự trách mình tại sao lại dễ dàng để trái tim rung động, để rồi bây giờ nhận lại là cảm giác trống rỗng đến hụt hẫng.

"Định trốn tôi đến bao giờ nữa?"

Tiếng bước chân dẫm lên lá khô xào xạc. Lâm Phong xuất hiện, cái bóng cao lớn của anh bao trùm lấy cô, che đi vệt nắng cuối ngày đang hắt lên mặt Tuệ An. Gương mặt anh không còn vẻ cợt nhả, thay vào đó là một sự nghiêm túc đến đáng sợ.

"Cậu ra đây làm gì? Không phải có hẹn với người viết bức thư xanh đó sao?" – Tuệ An ngẩng đầu, đôi mắt đã hơi hoe đỏ nhưng vẫn cố giữ giọng lạnh lùng.

Lâm Phong sững người trong một giây, rồi anh chợt hiểu ra vấn đề. Anh ngồi thụp xuống trước mặt cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Bức thư đó... cậu đọc rồi à?"

"Tôi không cố ý, nó nằm trong ngăn bàn của tôi!" – Tuệ An phân bua, giọng bắt đầu lạc đi. "Cậu và cô ấy có lời hứa cùng vào Bách Khoa, có chiếc áo khoác kỷ niệm... Vậy còn tôi là gì? Là người để cậu trêu đùa trong lúc rảnh rỗi sao?"

Lâm Phong không giải thích bằng lời ngay lập tức. Anh đưa tay vào túi quần, lấy ra một phong thư y hệt, nhưng màu sắc đã hơi sờn cũ. Anh mở nó ra trước mặt cô.

"Đọc đi. Đọc cho kỹ vào."

Tuệ An ngẩn người. Nội dung bức thư này hoàn toàn khác: “Lâm Phong, tớ biết cậu thích Tuệ An lớp Văn. Chiếc áo khoác cậu nhờ tớ mua hộ để tặng bạn ấy, tớ đã chọn màu xanh đen cậu thích nhất. Chúc cậu sớm nhận được cái gật đầu của cô ấy dưới gốc cây này.”

"Người viết bức thư xanh mà cậu thấy là chị họ tôi, chị ấy học khóa trên." – Lâm Phong thở dài, giọng anh dịu lại, mang theo chút bất lực. "Bức thư cậu thấy ở ngăn bàn là bức thư chị ấy viết trêu tôi vì thấy tôi cứ mãi 'nhát gan' không chịu tỏ tình chính thức. Tôi định bụng hôm nay sẽ đưa cậu xem bức thư gốc để chứng minh lòng mình... ai ngờ cậu lại ghen đến mức này."

Tuệ An đứng hình. Tai cô bắt đầu nóng bừng, một cảm giác thẹn thùng xen lẫn hối hận trào dâng. "Tôi... tôi không có ghen!"

"Không ghen mà mắt đỏ hoe thế này à?"

Lâm Phong đột ngột vươn tay, nâng cằm cô lên. Trong không gian tĩnh lặng của buổi hoàng hôn, ánh mắt hai người chạm nhau. Đôi mắt hổ phách của anh lúc này không còn vẻ trêu chọc, mà sâu thẳm như chứa cả một bầu trời chân thành. Gió thổi qua tán lá xà cừ, xào xạc như tiếng lòng đang thổn thức.

"Tuệ An, nghe cho kỹ đây. Từ trước đến nay, người duy nhất tôi muốn cùng đỗ đại học, người duy nhất tôi muốn che chở dưới tán cây này, chỉ có một mình cậu thôi."

Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Tuệ An cảm nhận được nhịp tim mình đập mạnh đến mức lồng ngực như muốn nổ tung. Dưới bóng cây hoàng hôn rực rỡ, mọi hiểu lầm tan biến, chỉ còn lại sự thật trần trụi và ngọt ngào nhất của tuổi 17.

"Vậy... cậu có muốn cùng tôi viết tiếp chương mới không?"

Tuệ An không trả lời, nhưng cô đã khẽ gật đầu, vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của anh để giấu đi nụ cười hạnh phúc. Hoàng hôn hôm ấy không hề buồn, vì nó đã chứng kiến một tình yêu vừa mới chính thức đâm chồi.