MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ Gió Xuân Đến, Chờ Em Yêu AnhChương 1: BÚT CHÌ VÀ GIẤC MƠ TRƯA

Chờ Gió Xuân Đến, Chờ Em Yêu Anh

Chương 1: BÚT CHÌ VÀ GIẤC MƠ TRƯA

803 từ · ~5 phút đọc

Ánh nắng buổi chiều của tháng Tư như một dải lụa mỏng, lười biếng vắt vẻo trên những ô cửa sổ bằng gỗ bạc màu của lớp 12A1. Tiếng ve sầu đầu mùa bắt đầu râm ran trên những tán cây long não, hòa cùng tiếng sột soạt của giấy bút, tạo nên một bản nhạc đặc trưng của những năm tháng cuối cấp đầy áp lực.

Trong không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng bụi bay trong nắng, Tô Đào đang chìm sâu vào một giấc mơ không đầu không cuối.

Gương mặt nhỏ nhắn của cô áp sát lên mặt bàn gỗ nhám, đôi hàng mi dài thỉnh thoảng khẽ run động. Một vài lọn tóc mai bướng bỉnh xõa xuống gò má trắng hồng, trông cô lúc này giống hệt một chú mèo nhỏ đang say giấc giữa một buổi chiều vàng. Phía dưới khuỷu tay cô là cuốn vở bài tập Toán mở rộng, nơi những con số và công thức hình học trông như một mớ bòng bong không lối thoát.

" Cộp."

Chiếc bút chì gỗ trên mép bàn vô ý trượt xuống, rơi nhẹ trên đôi giày thể thao trắng tinh của người ngồi bên cạnh.

Thẩm Ngôn khẽ dừng ngòi bút máy đang lướt nhanh trên mặt giấy. Anh hơi nghiêng đầu, đôi mắt dưới gọng kính thanh mảnh khẽ nheo lại khi nhìn thấy vật thể lạ dưới chân mình.

Đó là một chiếc bút chì gỗ bị gọt đến nham nhở, phía đuôi bút còn có vết răng cắn nhẹ - bằng chứng cho thấy chủ nhân của nó đã phải vật lộn thế nào với đống bài tập kia trước khi đầu hàng bóng đè.

Thẩm Ngôn cúi người, ngón tay thon dài và sạch sẽ nhặt chiếc bút lên. Anh liếc nhìn sang bên cạnh.

Tô Đào vẫn ngủ rất ngon, thậm chí khóe môi còn khẽ nhếch lên như đang mơ thấy một cây kẹo bông khổng lồ. Ánh nắng xuyên qua cửa sổ, dừng lại trên chóp mũi nhỏ xinh của cô, khiến cả gương mặt cô trông như đang phát sáng.

Một tia cười rất nhẹ, nhanh đến mức không ai kịp bắt gặp, thoáng qua trong mắt Thẩm Ngôn.

Anh không đánh thức cô. Thay vào đó, anh nhẹ nhàng kéo cuốn vở bài tập của cô về phía mình. Nhìn đống bài giải dở dang với những bước đi sai lầm ngớ ngẩn, Thẩm Ngôn khẽ thở dài một hơi cực thấp. Anh cầm lấy chiếc bút chì vừa nhặt được, tay trái giữ vở, tay phải bắt đầu viết.

Những nét chữ của Thẩm Ngôn rất đẹp, cứng cỏi và dứt khoát, hoàn toàn đối lập với những nét chữ tròn trịa, có phần run rẩy của cô gái bên cạnh. Anh không chỉ viết đáp án, mà còn cẩn thận ghi chú lại các bước suy luận bên lề vở, thậm chí còn vẽ lại một hình vẽ phụ để cô dễ hình dung hơn.

Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc ấy. Một chàng trai ưu tú nhất khối, vốn nổi tiếng lạnh lùng và tiết kiệm thời gian, lại đang kiên nhẫn dùng chiếc bút chì cũ kỹ để gỡ rối cho một "kẻ ngốc" đang ngủ say.

Gió xuân lướt qua, thổi bay vạt áo sơ mi trắng của anh, hương thơm bạc hà thanh khiết từ người Thẩm Ngôn thoang thoảng lan tỏa, hòa vào mùi nắng trên tóc Tô Đào.

Khoảng mười phút sau, khi Thẩm Ngôn vừa đặt chiếc bút về vị trí cũ trên bàn cô, Tô Đào khẽ cựa mình. Cô lầm bầm gì đó trong miệng, dụi mắt rồi từ từ ngẩng đầu dậy.

"Ưm..."

Cô ngơ ngác nhìn xung quanh, mái tóc rối tung vì ngủ bù. Khi tầm mắt chạm phải Thẩm Ngôn đang thản nhiên đọc sách như chưa từng có chuyện gì xảy ra, Tô Đào giật mình, vội vàng lau khóe miệng rồi cúi gầm mặt xuống cuốn vở.

"Học... học thần... chào cậu." Cô lý nhí, mặt đỏ bừng vì xấu hổ.

Thẩm Ngôn không nhìn cô, giọng nói vẫn bình thản như nước: "Tỉnh rồi à? Nếu tỉnh rồi thì xem lại mấy câu hình học đi. Ngốc như cậu, nếu không xem kỹ thì đến lúc thi chỉ có nước khóc thôi."

Tô Đào ngẩn người, cô cúi xuống nhìn cuốn vở. Những dòng chữ chì thanh mảnh, rõ ràng hiện ra trước mắt. Ở câu khó nhất mà cô đã bỏ dở, còn có một dòng ghi chú nhỏ: "Áp dụng định lý Sin, đừng nhìn nhầm góc nữa."

Tim Tô Đào đột nhiên hẫng một nhịp. Cô nắm chặt chiếc bút chì còn vương chút hơi ấm từ tay anh, cảm giác như có một cơn gió xuân vừa thổi thẳng vào lòng mình, ngọt ngào đến lạ thường.