MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ Gió Xuân Đến, Chờ Em Yêu AnhChương 2: GIA SƯ "TẢNG BĂNG"

Chờ Gió Xuân Đến, Chờ Em Yêu Anh

Chương 2: GIA SƯ "TẢNG BĂNG"

736 từ · ~4 phút đọc

Tiết sinh hoạt lớp chiều thứ Bảy luôn là nỗi ám ảnh với những học sinh có bảng điểm "lẹt đẹt". Cô chủ nhiệm lớp 12A1 gõ thước xuống bàn, ánh mắt nghiêm nghị quét qua danh sách điểm kiểm tra một tiết môn Toán vừa rồi.

"Tô Đào."

Cái tên vừa vang lên, Tô Đào cảm thấy da đầu mình tê rần. Cô rụt cổ lại, đôi vai nhỏ bé run nhẹ, chỉ hận không thể biến thành một hạt cát lặn sâu xuống sàn lớp.

"Điểm Toán của em lại tụt dốc. Cứ đà này thì mục tiêu vào đại học của em chỉ là mơ mộng thôi." Cô chủ nhiệm thở dài, rồi nhìn sang phía bàn cuối, nơi Thẩm Ngôn đang thản nhiên lật xem một cuốn tạp chí tiếng Anh. "Thẩm Ngôn, từ tuần tới, em chịu trách nhiệm kèm cặp Tô Đào. Tôi đã sắp xếp lại sơ đồ lớp, em chuyển lên ngồi cạnh Tô Đào để tiện hướng dẫn."

Cả lớp ồ lên một tiếng đầy kinh ngạc. Thẩm Ngôn – "tảng băng vạn năm" của trường, người vốn ghét nhất là bị làm phiền, nay lại phải kèm một "học cặn" (học sinh kém) như Tô Đào?

Tô Đào cảm thấy trời đất như sụp đổ. Cô không dám nhìn ra sau, nhưng cảm nhận được một luồng khí lạnh đang từ từ tiến gần. Tiếng kéo ghế "két" một cái khô khốc ngay bên cạnh khiến tim cô suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.

Thẩm Ngôn đã dọn xong sách vở lên bàn cô. Anh không nói một lời, gương mặt thanh tú không chút cảm xúc, chỉ tập trung đặt những cuốn giáo trình dày cộm xuống mặt bàn.

Tô Đào run rẩy, giọng nói lí nhí như tiếng muỗi kêu: "Chào... chào gia sư. Sau này làm phiền cậu rồi..."

Thẩm Ngôn vẫn không nhìn cô. Anh mở cuốn vở nháp, thong thả viết lên đó hai chữ: "Trật tự."

Cả buổi chiều hôm đó, Tô Đào ngồi cứng đờ như một khúc gỗ. Cô muốn hỏi bài, nhưng cứ nhìn thấy góc nghiêng lạnh lùng của anh là chữ nghĩa trong đầu lại bay sạch.

Đến giờ ra chơi, khi đám bạn trong lớp túm tụm đi xuống canteen, không gian trong lớp chỉ còn lại hai người. Thẩm Ngôn đột ngột đẩy một tờ giấy sang phía cô. Trên đó là một danh sách các công thức căn bản và lộ trình ôn tập được viết cực kỳ khoa học.

"Từ mai, mỗi ngày làm hết 5 trang bài tập tôi giao. Làm không xong thì không được về." Giọng anh trầm thấp, mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ.

Tô Đào mếu máo, nhìn xấp bài tập mà muốn khóc không ra nước mắt: "Nhiều... nhiều thế này sao làm hết được? Thẩm Ngôn, cậu nể tình chúng ta là bạn cùng lớp..."

"Trong giờ học, tôi là thầy của cậu." Thẩm Ngôn ngước mắt lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn xoáy vào cô, khiến lời định thốt ra của Tô Đào bị nuốt ngược vào trong. Anh nói thêm một câu, giọng điệu có chút mỉa mai nhưng ẩn chứa sự quan tâm kỳ lạ: "Nếu cậu cứ ngốc mãi thế này, người khác sẽ tưởng tôi dạy kém."

Tô Đào ấm ức cúi đầu, bắt đầu cầm bút lên viết. Vì quá lo lắng, cô vô tình làm rơi cục tẩy xuống gầm bàn. Khi cô định cúi xuống nhặt thì một bàn tay khác đã nhanh hơn.

Thẩm Ngôn cúi người nhặt cục tẩy lên, nhưng không đưa ngay cho cô. Anh cầm nó, khẽ phủi sạch bụi rồi đặt ngay ngắn lên bàn, đúng vị trí tay cô thường để.

"Đừng có nhìn tôi bằng ánh mắt đáng thương đó nữa." Anh lạnh nhạt nói, nhưng lại đẩy hộp sữa dâu mà anh vừa mua lúc nãy về phía cô. "Uống đi cho tỉnh táo, rồi làm tiếp bài 4."

Tô Đào ngẩn ra nhìn hộp sữa dâu – loại cô thích nhất. Cô trộm liếc nhìn anh, thấy anh lại cúi đầu đọc sách, vẻ mặt vẫn lạnh lùng như một tảng băng không bao giờ tan. Nhưng chẳng hiểu sao, Tô Đào lại thấy "tảng băng" này dường như... cũng không đáng sợ đến thế.

Dưới ngăn bàn, cô khẽ mỉm cười, cảm giác sợ hãi ban nãy dường như đã bị sự ngọt ngào của hộp sữa dâu lấp đầy.