Sáng thứ Hai, không khí lớp 12A1 có chút vội vã của những ngày đầu tuần. Tô Đào đến lớp sớm hơn mọi khi. Cô đặt cặp sách xuống, nhìn sang chỗ ngồi bên cạnh vẫn còn trống không, tim lại đập thình thịch khi nhớ về xấp bài tập "khổng lồ" mà Thẩm Ngôn đã giao.
Cô mở khóa cặp, lấy ra một nắm kẹo sữa thỏ trắng – loại kẹo có lớp giấy gạo mỏng tang, ngọt lịm mà cô quý nhất. Sau một hồi đắn đo, cô chọn ra viên tròn trịa nhất, khẽ khàng đặt nó ngay giữa cuốn sách giáo khoa của Thẩm Ngôn.
"Coi như là... phí cảm ơn hộp sữa dâu hôm qua." Cô lầm bầm, mặt hơi nóng lên.
Năm phút sau, Thẩm Ngôn bước vào lớp. Dáng người cao ráo trong bộ đồng phục sơ mi trắng thẳng tắp, anh mang theo luồng khí lạnh nhàn nhạt đặc trưng. Khi ngồi xuống, anh nhìn thấy viên kẹo nằm chễm chệ trên cuốn sách của mình.
Thẩm Ngôn khẽ nhíu mày, nhìn sang cô gái nhỏ đang giả vờ chăm chú đọc sách nhưng thực chất là đang cầm ngược cuốn vở.
"Cái gì đây?" Giọng anh trầm thấp, mang theo chút ý cười kín đáo.
Tô Đào giật mình, lắp bắp: "Kẹo... kẹo sữa đấy. Cảm ơn cậu chuyện hộp sữa dâu và... chuyện kèm mình học."
Thẩm Ngôn cầm viên kẹo lên, xoay nhẹ giữa hai đầu ngón tay thon dài. Dưới ánh nắng sớm, lớp vỏ bóng loáng của viên kẹo trông thật bắt mắt. Anh thản nhiên nói: "Tôi không ăn đồ ngọt."
Trái tim nhỏ bé của Tô Đào hẫng một nhịp. Cô bĩu môi, định vươn tay lấy lại: "Vậy thì trả cho mình, mình ăn..."
Nhưng Thẩm Ngôn đã nhanh hơn. Anh khép những ngón tay lại, thu viên kẹo vào lòng bàn tay rồi thản nhiên cho vào túi áo sơ mi, ngay vị trí ngực trái.
"Đã tặng rồi thì không có chuyện đòi lại."
Tô Đào ngẩn người nhìn hành động dứt khoát của anh. Cô lí nhí: "Nhưng cậu không ăn mà..."
"Để đó." Anh lạnh nhạt mở sách ra, bắt đầu buổi học. "Lát nữa kiểm tra bài tập, nếu làm sai quá ba câu, tôi sẽ 'thu hồi' luôn cả nắm kẹo trong cặp cậu."
Tô Đào tròn mắt: "Sao cậu biết mình còn kẹo trong cặp?"
Thẩm Ngôn không trả lời, chỉ khẽ nhếch môi. Thực ra, ngay từ lúc bước vào, anh đã ngửi thấy mùi hương sữa ngọt ngào vương vít quanh chỗ ngồi của cô rồi.
Suốt cả buổi học, mỗi khi Thẩm Ngôn cử động, Tô Đào lại liếc nhìn về phía túi áo của anh. Viên kẹo sữa nằm im lìm ở đó, sát cạnh trái tim anh. Cô không biết rằng, xuyên qua lớp vải sơ mi mỏng, Thẩm Ngôn có thể cảm nhận được hơi cứng của viên kẹo, và cả hơi ấm đang lan tỏa dần từ vị trí ấy.
Trong giờ ra chơi, khi đám bạn nam rủ Thẩm Ngôn xuống sân đá bóng, một cậu bạn nhìn thấy góc viên kẹo lòi ra khỏi túi áo anh liền trêu chọc: "Này Ngôn, cậu mà cũng mang kẹo theo người à? Cho tớ một miếng đi, đang hạ đường huyết quá."
Cậu bạn vừa định vươn tay ra thì Thẩm Ngôn đã lùi lại một bước, tay che lấy miệng túi áo, ánh mắt sắc lẹm như dao: "Muốn ăn thì tự đi mà mua."
Nói rồi, anh quay lưng đi thẳng, bỏ lại cậu bạn ngơ ngác và một Tô Đào đang nấp sau cánh cửa lớp, trái tim đập loạn xạ như trống hội.
Hóa ra, người không ăn đồ ngọt như anh, lại trân trọng viên kẹo của cô đến thế.