Chiều thứ Năm, sân thể chất của trường trung học số 1 náo nhiệt hơn hẳn mọi ngày. Tiếng giày thể thao ma sát trên sàn gỗ, tiếng hò reo cổ vũ vang dội cả một góc trời. Hôm nay là trận giao hữu bóng rổ giữa lớp 12A1 và lớp 12A5.
Tô Đào bị nhỏ bạn thân kéo đến hàng ghế đầu sát đường biên. Trong tay cô là một chai nước khoáng còn đọng những giọt nước lạnh ngắt, nhãn chai bị cô bóp đến nhăn nhúm vì hồi hộp.
Giữa sân đấu, Thẩm Ngôn nổi bật với bộ đồ bóng rổ màu đen, mái tóc hơi ẩm ướt vì mồ hôi càng làm tăng thêm vẻ phong trần, góc cạnh. Anh vừa thực hiện một cú lên rổ chuẩn xác, khiến đám nữ sinh xung quanh hét lên chói tai.
Thẩm Ngôn khẽ vuốt tóc, ánh mắt vô thức lướt qua hàng ghế khán giả. Khi bắt gặp dáng vẻ nhỏ bé của Tô Đào đang ôm chai nước nhìn mình trân trối, khóe môi anh hơi cong lên một độ cong rất nhỏ.
Nhưng ngay giây tiếp theo, biến cố xảy ra.
Đội đối phương mất bóng, một cầu thủ to cao của 12A5 lao theo với tốc độ lớn. Do đà chạy quá nhanh, anh ta va mạnh vào hàng rào khán giả ngay chỗ Tô Đào đang đứng. Đám đông xô đẩy nhau, Tô Đào vốn thấp bé không trụ vững, bị đẩy ngã nhào ra phía trước, đầu gối đập mạnh xuống mặt sân cứng ngắc.
"A!"
Tiếng kêu khẽ của cô bị lấp liếm bởi tiếng còi của trọng tài báo hiệu trận đấu vẫn đang tiếp diễn. Chai nước trong tay cô lăn lóc ra xa.
Thế nhưng, giữa lúc trận đấu đang vào cao trào, khi đồng đội chuẩn bị chuyền bóng cho Thẩm Ngôn để ghi điểm quyết định, anh lại đột ngột dừng lại.
Mặc kệ quả bóng cam đang lăn về phía mình, mặc kệ tiếng hét của đội trưởng: "Thẩm Ngôn! Chụp bóng!", anh quay người, chạy thẳng về phía góc sân.
Thẩm Ngôn lách qua đám đông đang nhốn nháo, quỳ một chân xuống trước mặt Tô Đào. Gương mặt anh lúc này không còn vẻ bình thản thường ngày mà ngập tràn sự căng thẳng.
"Có sao không?" Giọng anh trầm đục, hơi thở có chút dồn dập vì vừa chạy vừa lo lắng.
Tô Đào ngẩng đầu, mắt rưng rưng nhìn anh. Đầu gối cô đã trầy xước, rỉ ra một chút máu đỏ tươi. Cô lắp bắp: "Mình... mình không sao. Cậu đang thi đấu mà, mau quay lại đi..."
Thẩm Ngôn chẳng buồn liếc nhìn trận đấu đang bị gián đoạn phía sau. Anh nhẹ nhàng nắm lấy cổ chân cô, kiểm tra vết thương, chân mày cau lại chặt chẽ: "Xước hết rồi mà còn bảo không sao? Đồ ngốc này."
Dưới cái nhìn sững sờ của cả trăm học sinh và thầy giáo trọng tài, Thẩm Ngôn thản nhiên đưa tay nhặt chai nước của cô lên, sau đó xoay người, hạ thấp trọng tâm:
"Lên đây. Tôi đưa cậu đến phòng y tế."
Tô Đào đỏ mặt đến tận mang tai, lí nhí: "Nhiều người nhìn lắm..."
"Tô Đào, đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai." Giọng anh thấp xuống, mang theo sự chiếm hữu không thể chối từ.
Cuối cùng, cô chỉ có thể ngượng ngùng bám vào vai anh. Thẩm Ngôn dễ dàng cõng cô đứng dậy, bước đi vững chãi xuyên qua đám đông đang xì xào bàn tán.
Trận đấu bóng rổ hôm đó, lớp 12A1 thua vì át chủ bài đột ngột bỏ sân. Thế nhưng, ngày hôm sau, khắp các diễn đàn của trường chỉ bàn tán về một chủ đề duy nhất: Thì ra tảng băng Thẩm Ngôn cũng biết lo lắng cho một người đến mức bỏ cả trận đấu.
Trên lưng Thẩm Ngôn, Tô Đào nghe thấy nhịp tim mạnh mẽ của anh đập vào lưng mình, dường như còn nhanh hơn cả nhịp tim của chính cô.