MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ Gió Xuân Đến, Chờ Em Yêu AnhChương 5: CHIẾC Ô NGHIÊNG

Chờ Gió Xuân Đến, Chờ Em Yêu Anh

Chương 5: CHIẾC Ô NGHIÊNG

792 từ · ~4 phút đọc

Cơn mưa rào mùa hạ đến bất chợt như một vị khách không mời mà đến. Mới ban nãy trời còn hửng nắng, vậy mà khi tiếng chuông tan học vừa reo, mây đen đã kéo kín bầu trời, đổ xuống những hạt mưa nặng hạt, trắng xóa cả sân trường.

Tô Đào đứng ở sảnh chính tòa nhà lớp học, nhìn màn mưa mà thở dài. Chân cô vẫn còn dán băng cá nhân từ vụ ngã ở sân bóng rổ hôm qua, đi lại có chút khập khiễng. Cô quên mang ô, mà nhỏ bạn thân hôm nay lại về sớm từ tiết trước.

"Đang đợi mưa tạnh để ngủ tiếp à?"

Một giọng nói trầm thấp, mang theo chút ý cười trêu chọc vang lên ngay sát bên tai. Tô Đào giật mình quay sang, thấy Thẩm Ngôn đang đứng đó, một tay đút túi quần, tay kia cầm một chiếc ô cán dài màu xanh đen đơn giản.

"Mình... mình quên mang ô. Đợi một chút chắc sẽ tạnh thôi." Cô lí nhí đáp, đôi mắt tròn xoe nhìn màn mưa không có dấu hiệu dừng lại.

Thẩm Ngôn nhìn xuống cái đầu gối đang dán băng của cô, rồi không nói không rằng, "tạch" một tiếng, chiếc ô lớn mở ra, che khuất một khoảng trời phía trên đầu hai người.

"Đi thôi. Cậu còn định đứng đây để vết thương nhiễm trùng nước mưa à?"

Tô Đào ngẩn người, vội vàng đi theo bước chân của anh. Chiếc ô không quá lớn, nên để không bị ướt, hai người phải đi rất sát nhau. Khoảng cách gần đến mức mỗi khi bước đi, cánh tay của cô thỉnh thoảng lại chạm nhẹ vào lớp vải sơ mi lành lạnh của anh.

Dưới màn mưa trắng xóa, không gian bên dưới tán ô như trở thành một thế giới riêng biệt. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên đỉnh đầu chỉ càng làm nổi bật hơi thở đều đặn của Thẩm Ngôn ngay bên cạnh.

"Thẩm Ngôn, cậu cầm ô xịch sang bên kia một chút, cậu sắp bị ướt rồi kìa." Tô Đào nhận ra nửa người bên trái của Thẩm Ngôn dường như hoàn toàn nằm ngoài phạm vi che chắn của chiếc ô.

"Lo cho bản thân cậu trước đi." Anh lạnh lùng đáp, nhưng bàn tay cầm cán ô lại càng siết chặt, cố định vị trí của chiếc ô nghiêng hẳn về phía cô.

Đoạn đường từ trường ra đến trạm xe buýt không dài, nhưng hôm nay Tô Đào lại thấy nó dài vô tận. Cô len lén ngước mắt nhìn lên, thấy bờ vai rộng của anh đã bị nước mưa thấm đẫm thành một mảng màu đậm. Những giọt nước mưa tinh nghịch nương theo tán ô, tạt thẳng vào cánh tay và bờ vai anh, nhưng Thẩm Ngôn vẫn bước đi vững chãi, không hề có ý định chỉnh lại ô cho cân bằng.

Chiếc ô ấy nghiêng một góc 45 độ, hoàn hảo che chắn cho cô gái nhỏ bé khỏi mọi hạt mưa, nhưng lại để mặc cho người cầm nó chịu đựng một nửa cơn bão lòng.

"Thẩm Ngôn, cậu ướt hết vai rồi..." Tô Đào xót xa, định đưa tay kéo cán ô về phía anh.

Thẩm Ngôn đột nhiên dừng bước. Anh hơi cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm dưới màn mưa trông dịu dàng đến lạ: "Tô Đào, nếu cậu còn nhúc nhích nữa, cả hai chúng ta sẽ cùng ướt. Ngồi yên dưới ô của tôi khó thế sao?"

Tô Đào lập tức đứng hình, mặt đỏ bừng như quả cà chua chín. Cô không dám nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng nhích lại gần anh hơn một chút, hy vọng có thể giúp anh bớt bị tạt nước.

Đến trạm xe buýt, Thẩm Ngôn thu ô lại. Nhìn mảng áo sơ mi trắng dán chặt vào vai anh vì ướt sũng, Tô Đào thấy mũi mình hơi cay. Cô lấy trong cặp ra một gói khăn giấy, run rẩy đưa cho anh: "Cậu lau đi... kẻo cảm lạnh."

Thẩm Ngôn đón lấy khăn giấy, nhưng thay vì lau cho mình, anh lại cầm lấy bàn tay nhỏ bé còn hơi lạnh của cô, đặt gói khăn giấy vào đó: "Về nhà tắm nước nóng ngay đi. Nếu ngày mai cậu nghỉ học, ai làm đống bài tập Toán tôi giao?"

Xe buýt đến, anh đẩy nhẹ lưng cô lên xe. Khi cánh cửa khép lại, Tô Đào nhìn qua cửa kính, thấy bóng dáng cao rầy của Thẩm Ngôn đơn độc đứng dưới mưa, chiếc ô trong tay anh lúc này mới được che thẳng lại.

Hóa ra, chiếc ô của anh không hề bị hỏng, nó chỉ tình nguyện "nghiêng" vì một mình cô mà thôi.