MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ Gió Xuân Đến, Chờ Em Yêu AnhChương 6: BÍ MẬT NGĂN BÀN

Chờ Gió Xuân Đến, Chờ Em Yêu Anh

Chương 6: BÍ MẬT NGĂN BÀN

755 từ · ~4 phút đọc

Sau sự kiện "chiếc ô nghiêng" dưới mưa, cái tên Tô Đào và Thẩm Ngôn dường như luôn xuất hiện cùng nhau trong mọi cuộc tán gẫu của nam thanh nữ tú khối 12. Thế nhưng, sức hút của "nàng thơ" lớp 12A1 cũng không vì thế mà giảm sút.

Sáng thứ Ba, Tô Đào đến lớp với tâm trạng khá tốt. Nhưng vừa đặt cặp sách xuống, cô đã cảm thấy có gì đó lạ lẫm. Bên trong ngăn bàn, kẹp giữa cuốn sách Ngữ Văn là một phong thư màu xanh nhạt, thơm mùi nước hoa thanh nhẹ, góc phong thư còn dán một hình trái tim nhỏ xinh.

Tô Đào ngẩn người, tim đập thình thịch. Đây là... thư tình sao?

Cô vừa định lén mở ra xem thì một luồng khí lạnh quen thuộc ập đến. Thẩm Ngôn bước vào, anh thản nhiên ngồi xuống ghế, đôi mắt sắc lẹm lướt qua vẻ mặt bối rối của cô, rồi dừng lại ở vật thể màu xanh trong tay cô.

"Cái gì đó?" Giọng anh trầm thấp, mang theo sự áp bức vô hình.

Tô Đào vội vàng giấu lá thư ra sau lưng, lắp bắp: "Không... không có gì. Là thư của một bạn... gửi nhầm thôi."

Gương mặt Thẩm Ngôn ngay lập tức tối sầm lại. Anh không nói không rằng, vươn cánh tay dài ra phía sau lưng cô. Tô Đào hốt hoảng né tránh nhưng sao thoát khỏi tay của "học thần". Trong nháy mắt, phong thư màu xanh đã nằm gọn trong tay Thẩm Ngôn.

"Trả lại cho mình!" Tô Đào đỏ mặt, cố gắng với lấy nhưng anh chỉ cần giơ cao tay lên là cô hoàn toàn bất lực.

Thẩm Ngôn nhìn lướt qua dòng chữ "Gửi Tô Đào lớp 12A1" bằng nét mực nắn nót ngoài phong bì. Một tia mỉa mai thoáng qua đáy mắt anh. Anh không mở thư ra, mà trực tiếp nhét nó vào trong cặp sách của mình trước sự ngỡ ngàng của cô.

"Thẩm Ngôn! Sao cậu lại lấy thư của mình?" Tô Đào ấm ức đến phát khóc.

Thẩm Ngôn quay sang nhìn cô, ánh mắt lạnh lùng đến mức khiến cô rùng mình. Anh gõ ngón tay xuống cuốn vở bài tập Toán vẫn còn trống trơn của cô, gằn giọng từng chữ:

"Tô Đào, cậu có biết bây giờ là lúc nào không? Chỉ còn chưa đầy ba tháng nữa là thi đại học. Những thứ rác rưởi này chỉ tổ làm xao nhãng trí óc vốn đã chẳng mấy thông minh của cậu thôi."

"Nhưng đó là quyền riêng tư của mình..."

"Từ lúc tôi nhận lời kèm cậu học, quyền riêng tư của cậu do tôi quản lý." Thẩm Ngôn cắt ngang một cách bá đạo. "Lá thư này tôi tịch thu với lý do: Ngăn cản việc học. Nếu cậu còn để tôi thấy những thứ tương tự xuất hiện trong ngăn bàn, thì đừng trách tôi báo cáo với giáo viên chủ nhiệm về việc cậu 'yêu sớm'."

Tô Đào nghẹn họng. Yêu sớm? Cô còn chưa kịp đọc xem người ta viết gì mà!

Cả buổi học hôm đó, Thẩm Ngôn tỏa ra khí lạnh "đáng sợ" khiến không ai trong lớp dám lại gần bắt chuyện. Anh giảng bài cũng trở nên khắt khe hơn, mỗi lần Tô Đào làm sai một phép tính, anh lại gõ nhẹ bút chì lên trán cô, nhắc nhở bằng giọng điệu không mấy vui vẻ.

Đến giờ ra chơi, khi lớp học vắng người, Thẩm Ngôn đột ngột đẩy một mẩu giấy sang phía cô. Trên đó không phải là công thức Toán học, mà là một dòng chữ rồng bay phượng múa:

"Muốn yêu đương thì phải tìm người có chỉ số IQ trên 140, nếu không đời sau sẽ rất khổ. Cậu... hiểu ý tôi chứ?"

Tô Đào ngây người nhìn mẩu giấy, rồi lại nhìn sang Thẩm Ngôn đang thản nhiên lật trang sách. IQ trên 140? Ở cái trường này, ngoài anh ra thì còn ai đạt đến con số đó nữa?

Cơn giận ban nãy bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một cảm giác ngọt ngào len lỏi vào tim. Hóa ra, "tảng băng" này không phải vì ghét cô nhận thư, mà là vì... anh đang ghen một cách rất "trí tuệ".

Dưới ngăn bàn, Thẩm Ngôn siết chặt lá thư màu xanh trong tay, định bụng lát nữa sẽ ném nó vào thùng rác. Anh thầm nghĩ: Lá thư này mà cũng đòi so với viên kẹo sữa của anh sao? Nằm mơ.