MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ Gió Xuân Đến, Chờ Em Yêu AnhChương 7: BUỔI HỌC THÊM TẠI QUÁN CÀ PHÊ CŨ

Chờ Gió Xuân Đến, Chờ Em Yêu Anh

Chương 7: BUỔI HỌC THÊM TẠI QUÁN CÀ PHÊ CŨ

816 từ · ~5 phút đọc

Chiều Chủ nhật, quán cà phê "Nắng Tháng Tư" nằm sâu trong con hẻm nhỏ mang một vẻ yên bình đến lạ. Mùi tinh dầu quế hòa quyện cùng hương cà phê rang xay tạo nên một không gian ấm cúng, tách biệt hẳn với sự ồn ào của phố thị.

Tô Đào ngồi đối diện với Thẩm Ngôn. Trước mặt cô là ly trà đào sủi bọt, còn trước mặt anh là một ly cà phê đen không đường – lạnh lùng và tối giản đúng như tính cách của chủ nhân nó.

"Câu này... dùng công thức nào nhỉ?" Tô Đào vò đầu bứt tai, hai hàng lông mày nhíu chặt lại trước bài toán tích phân hóc búa.

Thẩm Ngôn không ngước mắt khỏi cuốn sách vật lý nâng cao, chỉ nhàn nhạt buông một câu: "Đọc lại trang 45 cuốn sổ tay tôi soạn cho cậu."

Tô Đào lật lật, rồi hì hục viết. Năm phút sau, cô hớn hở đẩy tờ giấy nháp về phía anh: "Xong rồi! Cậu xem xem, chắc chắn đúng!"

Thẩm Ngôn hạ cuốn sách xuống, liếc nhìn tờ giấy nháp. Chỉ mất ba giây để anh nhận ra sai sót cơ bản ở dòng thứ tư. Anh khẽ thở dài, rồi đột ngột vươn tay ra, "cốc" một cái nhẹ lên trán cô.

"Á!" Tô Đào ôm trán, phụng phịu. "Đau mình mà!"

"Đau cho nhớ." Thẩm Ngôn thu tay lại, nhưng ngón tay anh vẫn còn vương chút hơi ấm từ làn da mịn màng của cô. "Đổi vế mà không đổi dấu, Tô Đào, não cậu để ở nhà rồi à?"

Dù lời nói có phần châm chọc, nhưng nếu có ai đó đứng ở góc nhìn khác, sẽ thấy ánh mắt Thẩm Ngôn lúc này chẳng có chút gì là giận dữ. Đôi mắt vốn dĩ luôn sắc sảo, lạnh lùng như mặt hồ mùa đông, giờ đây lại sóng sánh một tầng ý cười dịu dàng, tràn đầy sự dung túng. Anh nhìn cô gái nhỏ đang xuýt xoa cái trán, trong lòng thầm nghĩ: Sao trên đời lại có người ngốc một cách đáng yêu đến thế này?

"Làm lại." Anh đẩy tờ giấy ngược về phía cô, giọng điệu đã mềm mỏng hơn hẳn. "Làm đúng câu này, tôi sẽ cho cậu nghỉ 15 phút để ăn bánh ngọt."

Nghe đến "bánh ngọt", mắt Tô Đào sáng rực lên như hai vì sao nhỏ. Cô lập tức cầm bút, tập trung cao độ.

Không gian lại rơi vào tĩnh lặng. Ánh nắng hoàng hôn buông xuống qua ô cửa kính, dát một lớp vàng mỏng lên mái tóc của Thẩm Ngôn. Tô Đào thỉnh thoảng lại lén ngước nhìn anh qua khe hở của những chồng sách cao ngất.

Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt nhận ra Thẩm Ngôn thực sự rất đẹp trai. Đường xương quai hàm sắc lẹm, sống mũi cao thẳng, và đặc biệt là đôi tay thon dài đang lật từng trang giấy một cách tao nhã. Một người hoàn hảo như anh, tại sao lại cam tâm tình nguyện ngồi đây cả buổi chiều để dạy một đứa "mù Toán" như cô chứ?

Thẩm Ngôn đột ngột ngước lên, bắt quả tang ánh mắt đang "nhìn trộm" của cô.

Tô Đào giật mình, vội vàng cúi xuống nhìn bài tập, mặt đỏ bừng. Để chữa thẹn, cô lắp bắp: "Cậu... cậu nhìn gì chứ? Mình đang làm xong rồi đây này!"

Thẩm Ngôn không vạch trần cô. Anh khẽ tựa lưng vào ghế, khóe môi hơi nhếch lên, thong dong nhấp một ngụm cà phê đắng nhưng trong lòng lại thấy ngọt hơn cả ly trà đào của người đối diện.

"Tô Đào."

"Hả?"

"Dính kem kìa." Anh chỉ vào khóe môi cô.

Tô Đào luống cuống đưa tay lau, nhưng càng lau càng lem nhem. Thẩm Ngôn khẽ thở dài, anh rút một tờ khăn giấy, rướn người qua mặt bàn gỗ.

Khoảnh khắc bàn tay anh chạm nhẹ vào khóe môi cô, thời gian như ngừng trôi. Tô Đào nín thở, cô có thể ngửi thấy mùi bạc hà thanh khiết tỏa ra từ người anh, thấy cả hình bóng nhỏ bé của mình phản chiếu trong đôi đồng tử đen sẫm của Thẩm Ngôn.

"Cậu... thật là..." Anh lầm bầm, giọng nói trầm thấp pha chút khàn khàn, bàn tay lau vết kem vô cùng nhẹ nhàng, như thể đang chạm vào một món đồ sứ dễ vỡ.

Sau khi lau xong, anh không rút tay lại ngay mà khẽ vuốt nhẹ má cô một cái trước khi ngồi lại vị trí cũ, thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Ăn xong chưa? Ăn xong rồi thì tiếp tục chương Hình học không gian."

Tô Đào cúi đầu, tim đập nhanh đến mức cô sợ anh sẽ nghe thấy. Buổi học thêm này, hình như không chỉ có Toán học, mà còn có cả những "phản ứng hóa học" đang âm thầm diễn ra.