Sáng thứ Hai, không khí lớp 12A1 căng thẳng hơn thường lệ. Thầy dạy Toán bước vào lớp với xấp bài kiểm tra 15 phút trên tay. Đây là bài kiểm tra về phần tích phân – nỗi khiếp sợ bấy lâu nay của Tô Đào.
Tô Đào ngồi ở bàn đầu, hai tay siết chặt lấy vạt áo đồng phục, lòng thầm cầu nguyện. Bên cạnh cô, Thẩm Ngôn vẫn thản nhiên như không, đôi tay thon dài xoay nhẹ chiếc bút máy, ánh mắt xa xăm nhìn ra cửa sổ lớp học.
"Lớp chúng ta lần này có sự tiến bộ rõ rệt." Thầy giáo vừa nói vừa nhìn về phía bàn của hai người, gương mặt nghiêm nghị bỗng nở một nụ cười hiếm hoi. "Đặc biệt là em Tô Đào. Từ một học sinh luôn đứng cuối, lần này em đã đạt được 8 điểm. Một sự nỗ lực rất đáng khen ngợi."
Cả lớp ồ lên kinh ngạc. 8 điểm Toán với một người "mù số" như Tô Đào chẳng khác nào một kỳ tích.
Tô Đào ngẩn người, cô nhận lấy tờ giấy thi từ tay thầy giáo, nhìn con số 8 đỏ chót mà ngỡ như mình đang nằm mơ. Cô quay sang nhìn Thẩm Ngôn, đôi mắt cong lên thành hình trăng khuyết, tràn đầy vẻ tự hào: "Thẩm Ngôn! Cậu thấy không? Mình làm được rồi!"
Thẩm Ngôn hạ chiếc bút máy xuống, quay sang nhìn cô gái nhỏ đang hưng phấn đến mức mặt đỏ bừng. Nhìn vẻ mặt "mau khen mình đi" của cô, trái tim vốn luôn kiên cố như tảng băng của anh khẽ mềm xuống.
Trước sự chứng kiến của mấy chục con mắt trong lớp, Thẩm Ngôn đột ngột vươn tay ra.
Bàn tay anh rộng và ấm áp, nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu của Tô Đào. Anh không chỉ chạm nhẹ, mà còn khẽ xoa nhẹ mái tóc mềm mại của cô, động tác dịu dàng đến mức khiến người ta phải nín thở.
"Làm tốt lắm."
Giọng anh trầm thấp, chỉ đủ cho hai người nghe thấy, nhưng lại mang theo sức công phá cực lớn đối với trái tim Tô Đào.
Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay anh truyền qua từng sợi tóc, len lỏi sâu vào tâm trí cô. Tô Đào cảm thấy cả người mình như bị đông cứng, tim đập nhanh đến mức tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Mùi hương bạc hà thanh khiết trên người anh bao vây lấy cô, khiến không gian xung quanh bỗng chốc trở nên mờ ảo, chỉ còn lại gương mặt tuấn tú với ánh mắt đầy dung túng của chàng trai trước mặt.
Cú "xoa đầu" ấy chỉ kéo dài vài giây, nhưng đối với Tô Đào, nó giống như một dấu ấn định mệnh.
Đám bạn phía dưới bắt đầu xì xào, tiếng huýt sáo vang lên trêu chọc. Cô bạn thân ngồi bàn dưới chọc vào lưng cô, thì thầm: "Này, học thần vừa xoa đầu cậu đấy! Có phải là sắp có hỷ sự rồi không?"
Tô Đào vội vàng cúi gầm mặt xuống bàn, cố gắng che đi gương mặt đã đỏ chín như quả cà chua. Cô nắm chặt tờ giấy thi, lòng thầm nghĩ: Tám điểm Toán này, đổi lại được một cái xoa đầu của Thẩm Ngôn, quả thực là quá hời rồi.
Trong khi đó, Thẩm Ngôn đã thu tay về, nhưng đầu ngón tay vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại từ mái tóc cô. Anh khẽ nhếch môi, lật trang sách sang một chương mới, thầm nghĩ: Xem ra cách dạy 'vừa đấm vừa xoa' này thực sự có hiệu quả.
Kể từ khoảnh khắc đó, trong lòng Tô Đào đã có một định nghĩa mới về hạnh phúc: Hạnh phúc không phải là đạt điểm cao, mà là khi sự nỗ lực của mình được người ấy công nhận bằng một cái xoa đầu thật dịu dàng.