Tiếng chuông kết thúc môn thi cuối cùng vang lên, kéo theo một làn sóng âm thanh hỗn tạp đổ xô ra khỏi các tòa nhà. Tiếng hò reo, tiếng giấy nháp bị xé vụn tung bay như tuyết rơi giữa mùa hạ, và cả những giọt nước mắt nuối tiếc.
Tô Đào bước ra khỏi phòng thi với đôi chân hơi lảo đảo. Cảm giác trút bỏ được gánh nặng nghìn cân khiến cô thấy nhẹ bẫng, nhưng cũng có chút trống rỗng đến lạ kỳ. Giữa biển người nhốn nháo, cô vô thức đưa mắt tìm kiếm bóng dáng quen thuộc ấy.
Phía sau dãy nhà thể chất, dưới tán cây long não già cỗi tỏa hương thơm thanh khiết, Thẩm Ngôn đang đứng đó. Anh vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường lệ, nhưng đôi mắt khi nhìn thấy cô lại ánh lên một tia nhẹ nhõm rõ rệt.
"Làm được bài không?" Anh hỏi khi cô tiến lại gần, giọng nói trầm thấp hòa vào tiếng lá xào xạc.
Tô Đào không trả lời ngay. Cô nhìn anh, rồi đột nhiên bao nhiêu cảm xúc kìm nén suốt mấy tháng qua vỡ òa. Cô lao đến, không màng đến việc đây là sân trường, cứ thế vùi mặt vào ngực áo sơ mi vẫn còn vương mùi nắng của anh.
"Mình làm được hết rồi... Thẩm Ngôn, mình thực sự đã làm được hết rồi." Giọng cô nghẹn ngào trong lồng ngực anh.
Thẩm Ngôn sững sờ trong giây lát, đôi bàn tay định đưa lên xoa đầu cô khẽ khựng lại giữa không trung, rồi từ từ hạ xuống, ôm trọn lấy bả vai gầy đang run lên vì xúc động. Anh không đẩy cô ra, cũng không trêu chọc như mọi khi, mà chỉ lặng lẽ đứng đó như một bức tường vững chãi, để mặc cô trút bỏ hết nỗi lo toan.
Một lúc sau, khi Tô Đào đã bình tĩnh lại và ngượng ngùng định lùi ra, Thẩm Ngôn bất ngờ giữ chặt vai cô. Anh cúi xuống, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại đến mức Tô Đào có thể thấy cả hình phản chiếu của mình trong đôi mắt sâu thẳm ấy.
Trong không gian chỉ có mùi hương long não dịu mát và tiếng tim đập thình thịch, Thẩm Ngôn khẽ nâng cằm cô lên. Anh không hôn lên môi cô – nụ hôn ấy dường như quá nồng cháy cho khoảnh khắc thuần khiết này.
Thay vào đó, anh chậm rãi đặt một nụ hôn thật nhẹ, thật sâu lên trán cô.
Nụ hôn ấy ấm áp và đầy sự trân trọng, giống như một lời thề ước thầm lặng, một sự đóng dấu chủ quyền dịu dàng nhất thế gian. Tô Đào nhắm nghiền mắt, cảm nhận hơi ấm từ đôi môi anh len lỏi vào tâm trí, xua tan mọi mệt mỏi.
Thẩm Ngôn rời môi, nhưng trán anh vẫn tựa nhẹ vào trán cô. Anh thì thầm bằng chất giọng khàn khàn đầy từ tính:
"Vất vả cho cậu rồi, đồ ngốc. Bây giờ thì về nhà ngủ một giấc thật ngon, rồi đợi kết quả nhé."
Câu nói ấy không chỉ là đợi điểm thi, mà còn là đợi một tương lai mà anh đã dọn sẵn lối đi cho cả hai. Đợi kết quả để họ có thể đàng hoàng nắm tay nhau đi dưới ánh nắng của một thành phố mới.
Dưới tán cây long não năm ấy, gió hạ thổi qua làm bay tà áo trắng, chứng kiến nụ hôn đầu đời thanh thuần như một giấc mơ. Tô Đào biết, dù kết quả điểm số có ra sao, cô cũng đã đạt được điểm tuyệt đối trong trái tim của chàng trai này rồi.