MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChờ Gió Xuân Đến, Chờ Em Yêu AnhChương 14: VIÊN KẸO MAY MẮN

Chờ Gió Xuân Đến, Chờ Em Yêu Anh

Chương 14: VIÊN KẸO MAY MẮN

667 từ · ~4 phút đọc

Tháng Sáu đổ lửa xuống những con đường dẫn đến điểm thi trường Trung học số 1. Tiếng ve sầu kêu ran như muốn xé toạc không gian oi bức. Giữa đám đông phụ huynh đang lo lắng và hàng ngàn thí sinh với gương mặt căng thẳng, Tô Đào đứng trước cổng trường, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy quai cặp đến trắng bệch.

Cô cảm thấy dạ dày mình đang thắt lại vì lo sợ. Những công thức toán học, những bài văn mẫu bỗng chốc trở nên mờ mịt trong đầu.

"Tô Đào."

Giọng nói quen thuộc vang lên giữa sự ồn ào, giống như một dòng suối thanh mát tưới lên tâm trí đang rối bời của cô. Tô Đào ngẩng lên, thấy Thẩm Ngôn đang đứng dưới tán cây phượng vĩ. Anh vẫn mặc chiếc sơ mi trắng tinh khôi, vẻ mặt bình thản như thể đây không phải là kỳ thi đại học sinh tử, mà chỉ là một buổi dạo chơi cuối tuần.

Anh bước tới, che đi cái nắng gắt đang đổ trên đầu cô. Nhìn gương mặt tái nhợt của Tô Đào, Thẩm Ngôn khẽ nhíu mày, đưa tay nhéo nhẹ má cô: "Lại quên thở rồi à? Nhìn cậu cứ như chuẩn bị đi ra chiến trường không bằng."

"Thẩm Ngôn... mình lo quá. Ngộ nhỡ mình làm bài không tốt, không đỗ vào thành phố A cùng cậu thì sao?" Giọng Tô Đào run run, đôi mắt đã bắt đầu phủ một tầng sương mờ.

Thẩm Ngôn không nói lời an ủi sáo rỗng. Anh nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô, bao bọc nó trong lòng bàn tay rộng lớn và ấm áp của mình. Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng điệu vô cùng kiên định: "Không có 'ngộ nhỡ'. Tôi đã kèm cậu nửa năm nay, nếu cậu không đỗ, chẳng lẽ cậu đang nghi ngờ năng lực của gia sư này sao?"

Tô Đào bị anh chọc cười, sự căng thẳng bỗng vơi đi một nửa.

Lúc này, Thẩm Ngôn lấy từ trong túi áo ra một vật nhỏ. Đó là một viên kẹo sữa thỏ trắng, nhưng điều đặc biệt là trên lớp vỏ nilon, anh đã dùng bút lông viết một chữ "Thắng" vô cùng cứng cáp và sắc sảo.

"Viên kẹo này tôi đã làm phép rồi." Anh thản nhiên nói, đặt viên kẹo vào lòng bàn tay cô. "Lúc nào thấy bí quá thì nhìn nó, tôi sẽ ở phòng thi bên cạnh cổ vũ cho cậu. Chỉ cần làm hết sức, những việc còn lại cứ để tôi lo."

Tô Đào nắm chặt viên kẹo "may mắn" trong tay. Cảm giác cứng cáp của nó như truyền thêm sức mạnh cho cô. Cô biết, ở một phòng thi khác chỉ cách mình một bức tường, có một người đang cùng cô chiến đấu.

"Thẩm Ngôn, cậu cũng phải làm bài thật tốt nhé! Đừng vì mình mà làm bài qua loa đấy."

Thẩm Ngôn khẽ nhếch môi, anh xoa đầu cô một cái thật mạnh, làm rối tung mái tóc đã được buộc gọn gàng: "Lo cho mình đi, đồ ngốc. Vào phòng thi nhớ kiểm tra lại tên và số báo danh ba lần. Tôi đợi cậu ở cổng trường sau khi kết thúc môn cuối."

Tiếng chuông báo hiệu vang lên, thí sinh bắt đầu tiến vào khu vực thi. Tô Đào đi được vài bước, đột ngột quay đầu lại. Dưới gốc phượng già đỏ rực, Thẩm Ngôn vẫn đứng đó, một tay đút túi quần, khẽ gật đầu với cô.

Nụ cười nhàn nhạt của anh dưới nắng hè chính là liều thuốc an thần hiệu quả nhất. Tô Đào hít một hơi thật sâu, bước vào phòng thi với niềm tin mãnh liệt. Cô biết, dù kết quả có thế nào, chỉ cần cô quay đầu lại, anh vẫn sẽ luôn ở đó, cùng với viên kẹo sữa và một tương lai đã được định sẵn cho cả hai người.