Ngày sinh nhật tuổi 18 của Tô Đào rơi đúng vào một ngày nắng rực rỡ nhất của tháng Sáu. Giữa những bộn bề của xấp đề thi và áp lực chọn trường, cô suýt chút nữa đã quên mất ngày mình chính thức trở thành người lớn.
Tan học, khi đám bạn đã ùa ra về, Thẩm Ngôn vẫn thong thả thu dọn sách vở. Anh nhìn cô gái nhỏ đang mệt mỏi gục mặt xuống bàn, khẽ gõ ngón tay lên mặt gỗ: "Đi thôi, đồ ngốc. Chẳng lẽ định đón tuổi 18 ở trong lớp học sao?"
Tô Đào ngẩn ngơ ngẩng đầu lên: "Hả? Cậu biết hôm nay là sinh nhật mình sao?"
Thẩm Ngôn không trả lời, chỉ đưa tay xách cặp cho cô rồi đi trước. Anh dẫn cô đến sân thượng của tòa nhà thực hành – nơi vắng lặng và có tầm nhìn bao trọn cả hoàng hôn của thị trấn. Gió chiều thổi tung mái tóc cô, mang theo hơi nóng của mùa hè nhưng lại vô cùng dễ chịu.
Thẩm Ngôn lấy từ trong cặp ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, màu nâu trầm, được chạm khắc hoa văn đơn giản nhưng tinh tế. Anh đưa nó cho cô, giọng nói có chút không tự nhiên: "Quà của cậu. Mở ra xem đi."
Tô Đào tò mò mở nắp hộp. Cô cứ ngỡ bên trong sẽ là một chiếc dây chuyền đắt tiền hay một món đồ thủ công cầu kỳ nào đó. Nhưng không, đập vào mắt cô là một bầu trời kỷ niệm.
Bên trong hộp đầy ắp những mảnh giấy gói kẹo sữa màu xanh trắng – chính là loại kẹo cô từng lén bỏ vào ngăn bàn anh mỗi ngày. Bên cạnh đó là những mẩu giấy note màu vàng, màu hồng mà cô từng viết những lời cổ vũ ngây ngô như: "Học thần cố lên!", "Thẩm Ngôn, hôm nay trời đẹp lắm, cậu đừng nhíu mày nữa nhé!"...
Mọi thứ đều được vuốt phẳng phiu, xếp ngay ngắn theo thứ tự thời gian.
Tô Đào sững sờ, đầu ngón tay cô chạm nhẹ vào một vỏ kẹo cũ, giọng run run: "Cậu... cậu không vứt chúng đi sao? Cậu nói là cậu không ăn đồ ngọt mà?"
Thẩm Ngôn đứng tựa lưng vào lan can, ánh hoàng hôn dát một lớp vàng lên bờ vai rộng của anh. Anh nhìn đi chỗ khác, cố che giấu sự bối rối: "Tôi không ăn, nhưng không có nghĩa là tôi không thích. Mỗi lần nhìn thấy chúng, tôi lại thấy một người ngốc nghếch đang lén lút bên ngăn bàn mình."
Anh quay lại, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói trở nên trầm ấm và nghiêm túc hơn bao giờ hết: "Tô Đào, 18 tuổi rồi, không được làm đồ ngốc của người khác nữa. Chỉ được làm đồ ngốc của một mình tôi thôi, nghe rõ chưa?"
Tô Đào ôm chặt chiếc hộp gỗ vào lòng, nước mắt không biết từ lúc nào đã làm nhòe cả tầm nhìn. Hóa ra, trong suốt những năm tháng cô thầm lặng đuổi theo bóng lưng anh, anh cũng đã âm thầm thu thập từng mảnh nhỏ tình cảm của cô, biến chúng thành kho báu của riêng mình.
Chiếc hộp gỗ này đối với cô còn quý giá hơn bất kỳ viên kim cương nào trên thế giới. Nó là minh chứng cho việc: Trong tình yêu này, cô chưa bao giờ đơn phương độc mã.
"Thẩm Ngôn, cảm ơn cậu..." Cô nghẹn ngào.
"Cảm ơn suông thôi à?" Thẩm Ngôn khẽ nhếch môi, anh tiến lại gần, cúi xuống nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm. "Tuổi 18 của cậu, tôi đã chuẩn bị cả một thành phố để cùng cậu đi hết rồi. Đừng có khóc nữa, xấu lắm."
Anh đưa tay lau đi giọt nước mắt trên má cô, rồi bất ngờ lấy từ túi áo ra một viên kẹo sữa mới tinh, bóc vỏ và đưa đến tận môi cô: "Ăn đi. Viên này là tôi tặng cậu, sau này vị ngọt của cậu, tôi bao thầu hết."
Tô Đào ngậm lấy viên kẹo, vị sữa ngọt lịm lan tỏa nơi đầu lưỡi, thấm vào tận tim. Ngày hôm đó, dưới ánh hoàng hôn tuổi 18, cô biết mình đã tìm thấy "gió xuân" của cuộc đời mình.