MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChơi Đùa Trên Giường Kẻ ThùChương 10: KHI CON MỒI BẮT ĐẦU RUN RẨY

Chơi Đùa Trên Giường Kẻ Thù

Chương 10: KHI CON MỒI BẮT ĐẦU RUN RẨY

760 từ

Ngày thứ bảy bị giam lỏng trong căn phòng lộng lẫy nhưng ngột ngạt, tinh thần Lâm Hạ đã chạm đến giới hạn của sự suy sụp. Cô ngồi bó gối bên bậu cửa sổ, ánh mắt vô hồn nhìn những dải mây xám xịt ngoài kia. Sự im lặng trong biệt thự Hoắc gia đáng sợ đến mức cô thèm khát được nghe một giọng nói, dù đó là lời sỉ nhục của anh.

Tạch.

Tiếng khóa cửa mở ra. Lâm Hạ khẽ rùng mình, một phản ứng cơ thể đã trở thành bản năng.

Hoắc Thiên bước vào, trên tay là một chiếc hộp nhỏ thắt nơ tinh xảo. Anh nhìn thấy bóng hình gầy gò của cô bên cửa sổ, trong lòng chợt dâng lên một thứ khoái cảm vặn vẹo. Con công kiêu hãnh ngày nào, nay đã thực sự biến thành chú chim nhỏ run rẩy trong lòng bàn tay anh.

"Lại đây." – Anh ngồi xuống ghế bành, giọng nói trầm thấp ra lệnh.

Lâm Hạ run rẩy đứng dậy, đôi chân trần bước đi trên thảm lông một cách vô thức. Cô không còn gào thét, không còn mắng chửi anh. Cô lẳng lặng đứng trước mặt anh, đầu hơi cúi xuống, dáng vẻ quy phục đến đau lòng.

"Ngoan lắm." – Hoắc Thiên hài lòng, anh kéo cô ngồi lên đùi mình.

Anh mở chiếc hộp, bên trong là một chiếc lắc chân bằng vàng trắng, mỏng manh nhưng vô cùng chắc chắn. Anh cầm lấy bàn chân nhỏ nhắn của cô, thong thả đeo vào. Tiếng lạch cạch của chiếc khóa nhỏ vang lên như một bản án chung thân mới.

"Từ nay về sau, chỉ cần em bước ra khỏi căn phòng này một bước, chiếc lắc này sẽ báo cho tôi biết." – Anh vuốt ve làn da nơi cổ chân cô, rồi bất ngờ dùng lực siết nhẹ. – "Đừng cố tháo nó ra, nếu không tôi sẽ dùng xích thật đấy."

Lâm Hạ khẽ run lên, cô không khóc, chỉ có bờ vai gầy là không ngừng rung động. Hoắc Thiên nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mình. Anh nhận ra trong đôi mắt ấy không còn là ngọn lửa hận thù rực cháy, mà là một vực thẳm của sự tuyệt vọng và... một chút gì đó giống như sự cầu khẩn.

"Hoắc Thiên... tôi đói..." – Cô thì thầm, giọng nói khàn khàn.

Sự chủ động hiếm hoi này khiến đồng tử Hoắc Thiên co rút. Anh hiểu rằng, con mồi đã bắt đầu kiệt sức và đang tìm kiếm sự sống từ chính kẻ săn mồi. Anh lấy một miếng bánh ngọt nhỏ, chậm rãi đưa đến bên môi cô.

Lâm Hạ hé môi, đón lấy miếng bánh từ tay anh. Cảm giác được quan tâm, dù là sự quan tâm đầy tính chiếm đoạt, lại khiến cô cảm thấy một chút an ủi kỳ lạ trong bóng tối của sự cô độc. Cô vô thức dựa đầu vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông đã hủy hoại gia đình mình.

"Em đang quyến rũ tôi để được tha bớt tội sao?" – Hoắc Thiên cười lạnh, nhưng bàn tay anh lại không tự chủ được mà luồn vào mái tóc cô, vuốt ve dịu dàng đến lạ thường.

"Tôi không biết..." – Cô nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm từ anh. – "Tôi chỉ... sợ bóng tối."

Ánh mắt Hoắc Thiên tối lại. Anh đột ngột bế bổng cô lên, tiến về phía chiếc giường rộng lớn. Đêm nay, sự chiếm đoạt của anh không còn mang tính bạo lực mù quáng như những ngày đầu. Nó là một sự giày vò từ từ, xen lẫn những nụ hôn sâu nồng nàn khiến Lâm Hạ không thể phân biệt được đâu là đau đớn, đâu là khoái lạc.

Trong cơn say mê, cô thấy mình ôm chặt lấy cổ anh, tiếng rên rỉ bật ra mang theo sự lệ thuộc nhục nhã. Hoắc Thiên nhìn xuống gương mặt đẫm mồ hôi của cô, hơi thở anh khàn đặc:

"Nhớ kỹ cảm giác này, Lâm Hạ. Cả đời này, chỉ có tôi mới có thể khiến em run rẩy như thế này."

Lâm Hạ không trả lời, cô chỉ vùi đầu vào vai anh, để mặc cho sự chiếm hữu điên cuồng ấy cuốn trôi mình vào vực thẳm. Con mồi đã không còn muốn chạy trốn, bởi nó nhận ra, ngoài vòng tay của kẻ thù ra, thế giới rộng lớn ngoài kia đã chẳng còn chỗ cho mình từ lâu.