712 từ
Sau đêm ở bữa tiệc và màn "trừng phạt" điên cuồng trong phòng thay đồ, Lâm Hạ đổ bệnh. Cô sốt li bì hai ngày liền, trong cơn mê sảng, cô liên tục gọi tên cha và cầu xin một người nào đó tha thứ. Nhưng khi mở mắt ra, người duy nhất cô thấy bên cạnh giường luôn là bóng hình cao lớn, trầm mặc của Hoắc Thiên.
Sự hiện diện của anh giờ đây đối với cô không khác gì một loại bóng đè.
"Tỉnh rồi thì uống thuốc đi." – Hoắc Thiên đưa bát cháo nóng đến trước mặt cô, giọng nói vẫn lạnh lùng như cũ nhưng đôi mắt lại hằn lên những tia máu vì thiếu ngủ.
Lâm Hạ run rẩy co người lại sát thành giường, ánh mắt tràn đầy sự đề phòng và kinh hãi. Cô nhìn anh như nhìn một loài cầm thú có thể lao vào xé xác mình bất cứ lúc nào.
"Đừng... đừng chạm vào tôi..." – Giọng cô khản đặc, yếu ớt đến đáng thương.
Cánh tay đang bưng bát cháo của Hoắc Thiên khựng lại giữa không trung. Một tia tàn nhẫn xẹt qua mắt anh. Anh đặt mạnh bát cháo xuống bàn, tiếng sứ va chạm khiến Lâm Hạ giật mình thót tim.
"Em sợ tôi đến thế sao? Lúc rên rỉ dưới thân tôi, tôi thấy em phối hợp lắm mà?"
"Anh là đồ biến thái!" – Lâm Hạ hét lên trong nước mắt. – "Anh mua tôi về chỉ để sỉ nhục, để chà đạp tôi... Hoắc Thiên, anh giết tôi đi còn hơn!"
Hoắc Thiên đột ngột lao tới, bóp chặt lấy hai vai cô, ép cô phải nhìn thẳng vào gương mặt lạnh như tiền của mình.
"Giết em? Thế thì dễ dàng cho em quá. Tôi muốn em phải sống, phải tận mắt chứng kiến tôi đứng trên đỉnh cao mà em từng khinh miệt, và em phải quỳ dưới chân tôi mỗi tối để xin sự ban ơn."
Anh đứng dậy, thản nhiên cài lại nút tay áo rồi ném cho cô một chiếc điện thoại mới.
"Từ hôm nay, em không cần đến công ty nữa. Tôi đã thu xếp cho em 'nghỉ phép' vô thời hạn. Mọi liên lạc với bên ngoài đều bị cắt đứt. Em chỉ việc ở trong căn phòng này, chờ tôi về."
"Anh giam lỏng tôi?" – Lâm Hạ bàng hoàng.
"Là bảo vệ em." – Anh nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt. – "Bảo vệ món đồ chơi của tôi khỏi những ánh mắt dơ bẩn của lũ đàn ông khác."
Cánh cửa phòng ngủ đóng sầm lại, tiếng khóa trái vang lên khô khốc như tiếng sập của một chiếc lồng sắt. Lâm Hạ lao đến đập cửa, gào thét đến khi cổ họng rớm máu nhưng phản hồi lại cô chỉ là sự im lặng chết chóc của hành lang biệt thự.
Cô bò đến bên cửa sổ, nhìn xuống sân vườn đầy vệ sĩ và hệ thống camera dày đặc. Nỗi sợ hãi len lỏi vào từng tế bào. Hoắc Thiên không còn là chàng trai nghèo khổ sẵn sàng làm tất cả vì nụ cười của cô năm xưa nữa. Anh giờ đây là một kẻ săn mồi kiên nhẫn, đang từng bước bẻ gãy đôi cánh của cô, biến cô thành một loài chim cảnh chỉ biết hót cho một mình anh nghe.
Đêm đó, khi Hoắc Thiên trở về, anh mang theo hơi men và mùi nước hoa lạ. Anh bước vào phòng, thản nhiên trút bỏ y phục rồi chui vào chăn, kéo cô vào lòng từ phía sau. Lâm Hạ nằm im như một khúc gỗ, hơi thở dồn dập vì sợ hãi.
"Ngoan nào, đừng run." – Anh vùi đầu vào tóc cô, hít hà một cách tham lam. – "Chỉ cần em ngoan, tôi sẽ cho em tất cả. Bằng không... cha em ở trong kia sẽ không chịu nổi một mùa đông này đâu."
Lâm Hạ nhắm nghiền mắt, nước mắt thấm ướt gối. Cô nhận ra, nỗi sợ hãi mang tên Hoắc Thiên không phải là sự bạo lực, mà là cách anh bóp nghẹt hy vọng của cô, khiến cô dù có hận anh đến xương tủy, vẫn phải cầu xin anh để được sống sót.