716 từ
Cánh cửa gỗ nặng nề của phòng thay đồ VIP đóng sầm lại, khóa chặt mọi âm thanh ồn ào từ bữa tiệc bên ngoài. Không gian đột ngột trở nên yên tĩnh đến mức Lâm Hạ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập liên hồi như trống trận.
Chưa kịp để cô hoàn hồn, Hoắc Thiên đã đẩy mạnh cô vào dãy tủ quần áo bằng gỗ thơm. Lưng cô va chạm đau nhói, nhưng sự sợ hãi trước ánh mắt rực lửa của anh còn lớn hơn gấp bội.
"Hoắc Thiên... chúng ta về nhà được không? Ở đây..."
"Em biết sợ sao?" – Hoắc Thiên gằn giọng, đôi tay anh chống mạnh hai bên vai cô, giam cầm cô trong một khoảng không gian chật hẹp. – "Lúc nãy ở bên ngoài, em chủ động lắm mà? Lâm Hạ, em nghĩ chỉ cần một nụ hôn trước mặt đám người đó là có thể xoa dịu được tôi sao?"
"Tôi chỉ... tôi không muốn làm trò cười cho họ." – Lâm Hạ lí nhí, nước mắt chực trào.
"Em sợ làm trò cười cho họ, nhưng lại không sợ chọc giận tôi?" – Anh thô bạo túm lấy eo cô, kéo mạnh về phía mình. – "Sự chủ động của em đêm nay... tôi sẽ coi đó là lời mời gọi."
Dứt lời, anh cúi xuống, không phải một nụ hôn, mà là một cú cắn mãnh liệt vào vành tai cô khiến cô run rẩy. Bàn tay anh không chút nương tình xé toạc phần khóa kéo phía sau chiếc váy dạ hội đắt tiền. Tiếng sột soạt của vải vóc bị xé rách trong căn phòng kín nghe thật chói tai.
Lâm Hạ hoảng hốt dùng tay che chắn trước ngực: "Đừng... Hoắc Thiên, làm ơn... bất cứ ai cũng có thể vào đây."
"Càng tốt." – Anh thì thầm, giọng nói khàn đặc vì dục vọng. – "Càng đông người, em mới càng nhớ rõ mình nhục nhã thế nào khi thuộc về tôi."
Anh thô bạo xoay người cô lại, ép mặt cô sát vào lớp kính của tủ quần áo. Lâm Hạ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình trong gương: một thiên kim tiểu thư kiêu ngạo ngày nào giờ đây tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch, và phía sau là một ác ma đang điên cuồng chiếm đoạt.
Sự va chạm mạnh mẽ và bất ngờ khiến cô thốt lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Hoắc Thiên không hề dịu dàng, từng nhịp đâm rút của anh đều mang theo sự trừng phạt và hận thù của năm năm xa cách. Anh muốn cô phải cảm nhận được sự hiện diện trần trụi của anh, muốn cô phải khắc ghi cái tên Hoắc Thiên vào từng tế bào cảm xúc.
Trong phòng thay đồ mờ ảo, hơi nóng bốc lên ngùn ngụt. Tiếng thở dốc của anh và tiếng nức nở của cô hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản nhạc đầy tội lỗi. Hoắc Thiên siết chặt lấy cổ cô từ phía sau, ép cô phải nhìn thẳng vào gương, nhìn vào dấu răng vẫn còn rớm máu trên vai mình.
"Nhìn đi! Lâm Hạ, nhìn xem em đang bị ai hành hạ!"
Lâm Hạ hoàn toàn buông xuôi, cô nhắm nghiền mắt, để mặc cho làn sóng dục vọng cuốn phăng chút lý trí cuối cùng. Sự kích thích từ việc có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào khiến cơ thể cô phản ứng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Cô ghét anh, nhưng cơ thể cô lại đang run rẩy đón nhận anh một cách nhục nhã.
Sau một hồi lâu dày vò, Hoắc Thiên mới buông tha cho cô. Lâm Hạ ngã quỵ xuống sàn thảm mềm mại, cả người không còn chút sức lực. Anh thản nhiên chỉnh lại trang phục, lấy khăn giấy lau đi vết mồ hôi trên trán, rồi ném chiếc áo khoác vest của mình lên người cô.
"Mặc vào. Tôi không muốn kẻ khác nhìn thấy bộ dạng này của em."
Anh quay lưng bước đi, bỏ lại một câu nói lạnh lùng khiến tim cô thắt lại:
"Đừng tưởng nụ hôn lúc nãy là tình yêu. Đó chỉ là cái giá để em không phải lên sân khấu múa thoát y mà thôi."