845 từ
Khách sạn 6 sao lộng lẫy ánh đèn vương giả. Tiếng nhạc giao hưởng du dương hòa cùng tiếng chạm ly pha lê lanh lảnh của giới siêu giàu. Lâm Hạ bước xuống từ chiếc xe sang trọng, khoác lên mình bộ váy dạ hội màu đen xẻ cao táo bạo, ôm sát từng đường cong cơ thể.
Chiếc vòng cổ nhung đen với viên kim cương máu – dấu ấn của Hoắc Thiên – lấp lánh trên cổ cô như một sợi xích vô hình.
"Ngẩng cao đầu lên, Lâm tiểu thư. Đây chẳng phải là sân khấu của em sao?" - Hoắc Thiên siết chặt eo cô, bàn tay anh hơi dùng lực như muốn nhắc nhở cô về sự hiện diện của mình.
Vừa bước vào sảnh chính, hàng trăm ánh mắt đã đổ dồn về phía họ. Tiếng xì xào bắt đầu nổi lên như sóng triều: "Kia chẳng phải là Lâm Hạ sao? Đại tiểu thư nhà họ Lâm danh giá một thời đây mà?" "Nghe nói nhà sụp nợ, giờ đi làm 'chim sẻ' cho tổng tài họ Hoắc rồi. Đúng là đời không ai ngờ được..."
Hoắc Thiên thản nhiên đưa cô đến giữa trung tâm bữa tiệc. Tại đây, một nhóm tiểu thư quyền quý – vốn là "hội chị em" thân thiết trước kia của Lâm Hạ – đang đứng chờ sẵn. Cầm đầu là Tuệ Lâm, kẻ luôn đố kỵ với sắc đẹp và gia thế của cô năm xưa.
"Ôi, nhìn xem ai đây!" - Tuệ Lâm che miệng cười mỉa mai, ánh mắt quét qua những vết dấu đỏ mờ ảo nơi xương quai xanh của Lâm Hạ mà phấn nền không che hết được. - "Lâm Hạ, chiếc váy này đẹp đấy, chắc là 'phí phục vụ' đêm qua của Hoắc tổng sao?"
Lâm Hạ tái mặt, đôi môi run rẩy nhưng không thể thốt nên lời. Cô muốn phản kháng, nhưng sự thật nghiệt ngã khiến cô chỉ biết cúi đầu.
"Tuệ Lâm tiểu thư nói đúng đấy." - Hoắc Thiên bất ngờ lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo sự tàn nhẫn tột cùng. Anh kéo Lâm Hạ vào lòng, thản nhiên vuốt ve bờ vai trần của cô trước mặt mọi người. - "Cô ấy phục vụ tôi rất tốt, nên một chiếc váy này có là gì. Thậm chí, tôi còn định mua cả cái mạng của cô ấy kia mà."
Đám đông cười rộ lên đầy ác ý. Sự nhục nhã dâng lên tận cổ họng khiến Lâm Hạ thấy khó thở. Hoắc Thiên không hề bảo vệ cô, anh đưa cô đến đây chỉ để chứng kiến cô bị vùi dập, để cô hiểu rằng ngoài anh ra, thế giới này không còn nơi nào dung thân cho cô nữa.
"Hoắc tổng, chúng tôi đang định tổ chức một buổi đấu giá từ thiện nhỏ. Hay là... anh cho Lâm tiểu thư lên múa một bài để góp vui đi? Dù sao cô ấy cũng từng được đào tạo bài bản mà." - Tuệ Lâm tiếp tục lấn tới, ánh mắt đầy sự sỉ nhục.
Lâm Hạ run lên bần bật, cô nhìn Hoắc Thiên bằng ánh mắt cầu khẩn: "Làm ơn, đừng..."
Hoắc Thiên nhìn sâu vào đôi mắt ngập nước của cô, khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng. Anh đặt ly rượu xuống, ghé sát vào tai cô thì thầm: "Em có hai lựa chọn: Một là lên đó làm trò tiêu khiển cho họ. Hai là ngay tại đây, hôn tôi cho đến khi tôi hài lòng."
Lâm Hạ sững sờ. Giữa sảnh tiệc đông đúc, dưới hàng nghìn ánh mắt khinh bỉ, anh lại đưa ra một đề nghị trơ trẽn như vậy. Nhưng so với việc bị biến thành món hàng cho kẻ thù cười nhạo, cô thà chọn sự nhục nhã riêng tư với anh.
Trước sự kinh ngạc của tất cả mọi người, Lâm Hạ chủ động vòng tay qua cổ Hoắc Thiên, nhón chân lên và áp môi mình vào môi anh.
Tiếng xì xào im bặt, thay vào đó là tiếng hít hà kinh ngạc. Hoắc Thiên lập tức chiếm lấy thế chủ động, anh siết chặt eo cô, nụ hôn nồng nặc mùi rượu vang và sự chiếm đoạt diễn ra công khai, mãnh liệt như muốn tuyên cáo với cả thế giới: Người phụ nữ này, dù có rẻ rúng đến đâu, cũng chỉ có tôi mới được quyền sỉ nhục!
Khi nụ hôn kết thúc, Lâm Hạ hoàn toàn kiệt sức, tựa đầu vào ngực anh. Hoắc Thiên nhìn về phía Tuệ Lâm và đám tiểu thư đang đơ người, ánh mắt anh chợt trở nên sắc lạnh: "Màn trình diễn kết thúc rồi. Người của tôi, không đến lượt các người dạy bảo cách mua vui."
Anh dắt cô đi khỏi bữa tiệc trong sự bàng hoàng của mọi người, để lại một hiện trường đầy thị phi. Nhưng trong lòng Lâm Hạ biết, sự chiếm hữu này của Hoắc Thiên còn đáng sợ hơn cả ngàn lời sỉ nhục ngoài kia.