MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChơi Đùa Trên Giường Kẻ ThùChương 6: vDẤU ẤN CHIẾM HỮU TRÊN LÀN DA TRẮNG

Chơi Đùa Trên Giường Kẻ Thù

Chương 6: vDẤU ẤN CHIẾM HỮU TRÊN LÀN DA TRẮNG

674 từ

Buổi chiều tại tập đoàn Hoắc thị diễn ra trong bầu không khí ngột ngạt. Lâm Hạ ngồi ở chiếc bàn nhỏ góc phòng, đầu ngón tay run rẩy đánh máy những văn bản mà cô chẳng thể lọt tai. Cơn đau âm ỉ từ trận "hoan lạc" trên bàn làm việc ban nãy vẫn chưa tan biến, nhắc nhở cô về thân phận nô lệ của mình.

Cốc, cốc.

"Vào đi." – Giọng Hoắc Thiên lạnh lùng vang lên.

Cửa mở, một nam thanh niên trẻ tuổi bước vào với xấp tài liệu trên tay. Đó là Minh Huy, trưởng phòng kinh doanh, cũng là bạn học cũ của Lâm Hạ. Khi nhìn thấy cô ngồi đó với đôi mắt đỏ hoe và bộ váy xộc xệch, Minh Huy sững sờ, ánh mắt hiện lên vẻ xót xa rõ rệt.

"Lâm Hạ? Sao em lại ở đây?" – Minh Huy bước tới, định đặt tay lên vai cô theo thói quen.

Rầm!

Hoắc Thiên ném mạnh cây bút máy xuống bàn, tiếng động khô khốc khiến Minh Huy giật mình rụt tay lại. Ánh mắt Hoắc Thiên như hai lưỡi dao sắc lẹm găm thẳng vào tay người đàn ông kia.

"Trưởng phòng Minh, có vẻ như anh quên mất quy tắc của công ty. Thư ký riêng của tôi không phải là người để anh hỏi thăm."

"Tổng giám đốc, tôi chỉ là..."

"Ra ngoài!" – Hoắc Thiên gằn giọng, sát khí tỏa ra khiến không gian như hạ xuống vài độ.

Minh Huy lo lắng nhìn Lâm Hạ một lần nữa rồi ngậm ngùi bước ra. Ngay khi cánh cửa vừa khép lại, Hoắc Thiên đã lao đến như một con báo săn mồi, thô bạo lôi Lâm Hạ đứng dậy.

"Anh ta định chạm vào em? Hửm?" – Anh ép cô vào sát tường, hai tay khóa chặt lấy vai cô. – "Có phải thấy người quen nên lại muốn giở trò quyến rũ để tìm đường thoát không?"

"Tôi không có! Anh ấy chỉ là bạn cũ..."

"Bạn cũ?" – Hoắc Thiên cười gằn, nụ cười mang theo sự điên cuồng. – "Tôi không thích bất kỳ ai chạm vào món đồ của mình, dù chỉ là một sợi tóc."

Anh thô bạo kéo trễ cổ áo của cô xuống, để lộ vùng xương quai xanh trắng ngần. Trước sự bàng hoàng của Lâm Hạ, anh không hôn, mà cúi xuống cắn mạnh một phát vào bờ vai cô.

"A!" – Lâm Hạ hét lên đau đớn, nước mắt trào ra.

Anh cắn rất sâu, cho đến khi cảm nhận được vị mặn của máu mới buông ra. Trên làn da trắng sứ của cô hiện lên một dấu răng rớm máu, đỏ thẫm và đầy nhức nhối. Hoắc Thiên dùng ngón cái lau đi vết máu trên khóe môi mình, ánh mắt thỏa mãn nhìn ngắm "tác phẩm" vừa tạo ra.

"Đau không? Đau thì mới nhớ rõ em là của ai."

Chưa dừng lại ở đó, anh lôi từ trong ngăn kéo ra một chiếc vòng cổ bằng nhung đen, giữa có đính một viên kim cương màu máu. Hoắc Thiên tự tay đeo nó lên cổ cô, khóa lại bằng một chiếc khóa nhỏ mà chỉ anh có chìa.

"Dấu vết này để nhắc nhở em ban đêm, còn chiếc vòng này để nhắc nhở em ban ngày. Lâm Hạ, cả đời này em đừng mong xóa sạch được hơi thở của tôi trên người em."

Lâm Hạ run rẩy chạm tay vào chiếc vòng cổ lạnh lẽo. Cô cảm thấy mình không khác gì một con thú bị xích lại, bị đánh dấu để không một kẻ nào dám dòm ngó. Sự chiếm hữu của Hoắc Thiên không còn là yêu, cũng chẳng hẳn là hận, nó là một loại dục vọng bệnh hoạn muốn khảm sâu hình bóng anh vào tận xương tủy cô.

Đêm đó, anh không để cô nghỉ ngơi. Anh dùng sự nồng nhiệt đến điên cuồng của mình để "ghi đè" lên mọi ký ức về Minh Huy, bắt cô phải gọi tên anh cho đến khi khản đặc cả giọng.