655 từ
Trụ sở Hoắc thị sừng sững giữa trung tâm thành phố như một biểu tượng của quyền lực tuyệt đối. Khi chiếc xe của Hoắc Thiên dừng lại trước sảnh, hàng dài nhân viên đã đứng chờ sẵn, cúi chào cung kính.
Lâm Hạ bước xuống xe trong chiếc váy công sở bó sát màu đỏ rượu, đôi chân run rẩy trên đôi giày cao gót. Cô cúi thấp đầu, cố tránh những ánh mắt tò mò đang đổ dồn về phía mình. Trong số những người đang đứng kia, có không ít kẻ trước đây từng nịnh nọt cô để có được một hợp đồng từ Lâm gia.
"Ngẩng đầu lên." - Giọng nói của Hoắc Thiên vang lên bên tai cô, lạnh lùng và đầy tính ra lệnh.
Anh thản nhiên vòng tay qua eo cô, kéo sát vào người mình, một bàn tay không hề kiêng dè đặt lên vị trí nhạy cảm ngay trước mặt bao nhiêu người. Lâm Hạ sững sờ, mặt đỏ bừng vì nhục nhã, nhưng cái siết tay của anh như một lời cảnh báo: Nếu phản kháng, hậu quả sẽ khôn lường.
Vừa bước vào phòng làm việc của Chủ tịch, Hoắc Thiên đã khóa trái cửa lại. Anh ném cô lên chiếc bàn làm việc rộng lớn, san bằng đống tài liệu quan trọng sang một bên.
"Hoắc Thiên... đây là văn phòng..." - Lâm Hạ hoảng hốt, hai tay bám chặt vào mép bàn.
"Văn phòng thì sao? Em nên nhớ, trên bản hợp đồng kia ghi rõ: 'Mọi lúc, mọi nơi'."
Anh lấy ra bản hợp đồng mà cô đã ký ban sáng, thong thả lật từng trang rồi ép cô nhìn vào dòng chữ cuối cùng.
"Tôi đã trả 50 tỷ không phải để em đến đây làm bình hoa. Bây giờ, hãy chứng minh cho tôi thấy giá trị của em đi."
Dứt lời, anh không cho cô cơ hội phản kháng. Những nụ hôn mang tính chất trừng phạt lại rơi xuống. Hoắc Thiên tháo bỏ sợi dây thắt lưng, tiếng kim loại va chạm khô khốc trong phòng làm việc yên tĩnh khiến Lâm Hạ rùng mình.
Phía bên kia cánh cửa phòng làm việc là tiếng trao đổi công việc của các thư ký, tiếng điện thoại vang lên không dứt, còn bên trong này, Lâm Hạ đang phải chịu đựng sự sỉ nhục lớn nhất cuộc đời mình. Cô bị ép phải phục vụ anh ngay trên chiếc bàn nơi anh ký kết những hợp đồng triệu đô.
Sự tương phản giữa không gian làm việc nghiêm túc và hành động tội lỗi đang diễn ra khiến cảm giác kích thích và nhục nhã trong Lâm Hạ tăng lên gấp bội. Cô cắn chặt môi để không phát ra tiếng động, nhưng Hoắc Thiên lại cố tình hành hạ cô, bàn tay anh di chuyển điêu luyện, khơi gợi những bản năng nguyên thủy nhất mà cô hằng che giấu.
"Rên lên đi, Lâm Hạ. Cho tôi nghe xem tiếng kêu của thiên kim tiểu thư khi ở dưới thân một kẻ nghèo hèn sẽ như thế nào?" - Anh thì thầm vào tai cô, giọng khàn đặc.
Khi cuộc hoan lạc kết thúc, Hoắc Thiên chỉnh lại quần áo, quay trở lại với vẻ ngoài của một vị tổng tài cao ngạo và đĩnh đạc như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Anh ngồi xuống ghế chủ tịch, châm một điếu thuốc, khói trắng mờ ảo che khuất ánh mắt thâm trầm.
"Từ hôm nay, chỗ ngồi của em là ở chiếc bàn nhỏ bên kia. Công việc duy nhất của em là pha cà phê cho tôi, và sẵn sàng bất cứ khi nào tôi 'đói'."
Lâm Hạ ngồi thụp xuống sàn nhà lạnh lẽo, nhìn bản hợp đồng vương vãi dưới chân. Cô biết, mình không chỉ ký vào một thỏa thuận tiền bạc, mà đã ký vào một bản án nô lệ không có ngày mãn hạn.