682 từ
Ánh nắng ban mai chói chang xuyên qua lớp rèm cửa lụa mỏng, hắt thẳng vào gương mặt mệt mỏi của Lâm Hạ. Cô khẽ động đậy, toàn thân truyền đến cảm giác đau nhức như bị xe tải nghiền qua, đặc biệt là vùng thắt lưng và nơi tư mật vẫn còn âm ỉ cảm giác sưng tấy từ trận cuồng phong đêm qua.
Lâm Hạ mở mắt, đập vào mắt cô là trần nhà cao vút với những họa tiết cổ điển của biệt thự Hoắc gia. Ký ức về những tiếng rên rỉ nhục nhã và sự chiếm đoạt thô bạo tràn về khiến cô rùng mình, vội vàng kéo tấm chăn che đi thân thể đầy rẫy những dấu vết xanh tím.
"Tỉnh rồi sao? Tôi cứ tưởng Lâm tiểu thư kiêu kỳ chỉ chịu nổi bấy nhiêu đó thôi chứ."
Một giọng nói trầm thấp, đầy mỉa mai vang lên từ phía ghế sofa. Hoắc Thiên đã tắm rửa sạch sẽ, anh mặc một chiếc sơ mi đen chỉnh tề, nút cổ mở hờ để lộ ra vẻ nam tính quyến rũ và vài vết cào đỏ nơi lồng ngực – bằng chứng cho sự phản kháng yếu ớt của cô đêm qua.
Anh đứng dậy, thong thả bước tới bên giường, cầm một tập tài liệu ném thẳng xuống cạnh gối của cô.
"Ký đi. Bản thỏa thuận 50 tỷ của em."
Lâm Hạ run rẩy cầm tờ giấy lên. Những điều khoản trong đó khiến đồng tử cô co rút: Không được rời khỏi biệt thự khi chưa cho phép, phải có mặt mọi lúc khi chủ nhân yêu cầu, và... phục vụ mọi nhu cầu sinh lý vô điều kiện.
"Anh coi tôi là cái gì?" – Cô ngước lên, đôi mắt ngập nước nhưng vẫn cố giữ chút cốt cách cuối cùng. – "Tôi là con người, không phải vật nuôi của anh!"
Hoắc Thiên cười nhạt, anh cúi thấp người, một tay bóp chặt lấy cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào sự thật tàn khốc:
"Sai rồi. Từ lúc em cầm tiền cứu cha mình, em đã không còn là người nhà họ Lâm nữa. Hiện tại, em chỉ là một món nợ mà tôi đã mua đứt. Lâm Hạ, em còn kiêu ngạo được sao? Nhìn mình trong gương đi, xem em có khác gì một món đồ chơi vừa bị tôi chán chê vứt sang một bên không?"
Anh buông tay, để cô ngã xoài xuống nệm, rồi lạnh lùng ra lệnh:
"Dậy, vào phòng tắm chuẩn bị cho tôi. Hôm nay tôi có cuộc họp, em sẽ đi cùng với tư cách là thư ký riêng... hoặc đúng hơn là một món đồ trang sức cầm tay của tôi."
Lâm Hạ cắn chặt môi đến mức bật máu. Cô buộc phải lết thân thể tàn tạ vào phòng tắm dưới ánh mắt giám sát đầy tính xâm lược của anh. Khi dòng nước nóng dội xuống, cô chỉ muốn rửa sạch đi mùi vị của anh trên da thịt mình, nhưng sự thực là hơi ấm của anh dường như đã thấm sâu vào từng tế bào.
Mười lăm phút sau, cô bước ra trong chiếc váy công sở bó sát mà anh đã chuẩn bị sẵn. Chiếc váy ngắn đến mức chỉ cần một cử động nhỏ cũng khiến người ta đỏ mặt.
Hoắc Thiên tiến lại gần, vòng tay qua eo cô từ phía sau, vùi đầu vào cổ cô hít hà mùi hương sữa tắm quen thuộc. Bàn tay anh không an phận lướt trên đùi cô, khiến Lâm Hạ run rẩy cực độ.
"Em nên làm quen với việc này đi, Lâm tiểu thư. Ban ngày làm việc cho tôi, ban đêm... nằm dưới thân tôi. Đừng để tôi thấy vẻ mặt đưa đám đó khi ra ngoài, nếu không, tôi không chắc cha em ở trong tù sẽ được bình yên đâu."
Lâm Hạ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Cơn ác mộng này không kết thúc khi bình minh lên, nó chỉ vừa mới bắt đầu sang một chương mới tàn khốc hơn.