659 từ
Ánh đèn chùm trong phòng ngủ tỏa ra thứ ánh sáng vàng nhạt, mờ ảo và đầy ám muội. Lâm Hạ bị ép chặt dưới thân hình to lớn của Hoắc Thiên, hơi thở của cô trở nên dồn dập, đứt quãng. Tấm ga giường bằng lụa cao cấp mát lạnh nhưng cơ thể cô lại nóng như bị thiêu đốt.
"Hoắc Thiên... anh... anh dừng lại đi..."
Giọng nói của cô yếu ớt, mang theo tiếng nức nở nhục nhã. Nhưng câu nói đó chỉ càng làm tăng thêm thú tính trong mắt người đàn ông đối diện. Hoắc Thiên nhếch môi cười lạnh, đôi bàn tay thô ráp của anh bắt đầu di chuyển, chậm rãi nhưng đầy uy quyền, lướt qua những đường cong mà năm năm qua anh chỉ được thấy trong những ký ức đầy thù hận.
"Dừng lại? Lâm Hạ, em quên mình đang đứng ở vị thế nào rồi sao?"
Anh thô bạo xé toạc lớp áo mỏng manh còn sót lại trên người cô. Tiếng vải rách vang lên khô khốc trong không gian yên tĩnh, để lộ ra làn da trắng ngần như tuyết, dưới ánh đèn lại càng trở nên mê hoặc. Ánh mắt Hoắc Thiên tối sầm lại, dục vọng cuồn cuộn như sóng dữ.
Anh không vội vàng chiếm đoạt ngay lập tức. Anh muốn cô phải cảm nhận được sự hiện diện của anh, sự thống trị của anh. Hoắc Thiên cúi xuống, nụ hôn của anh không hề có sự dịu dàng, nó mang theo vị chát của sự trả thù, càn quét khắp khoang miệng cô, tước đoạt đi toàn bộ dưỡng khí.
Bàn tay anh bắt đầu châm lửa trên cơ thể cô. Mỗi nơi anh đi qua đều để lại những vết đỏ chói mắt. Lâm Hạ run rẩy, đôi chân thon dài cố gắng khép lại theo bản năng, nhưng Hoắc Thiên đã nhanh chóng dùng đầu gối chen vào giữa, ép cô phải mở rộng hoàn toàn trước mặt anh.
"Nhìn tôi này!" – Anh gầm nhẹ, ép cô phải mở mắt đối diện với sự điên cuồng của mình. – "Nhìn xem kẻ nghèo hèn năm xưa đang làm gì em."
Sự xâm nhập đột ngột và mãnh liệt khiến Lâm Hạ cong người lên, tiếng thét nghẹn lại nơi cổ họng. Đau đớn và khoái cảm đan xen tạo thành một mớ hỗn độn khiến lý trí cô hoàn toàn sụp đổ. Anh như một con thú hoang bị bỏ đói lâu ngày, điên cuồng trút hết mọi khao khát và oán hận vào từng nhịp va chạm.
Cả căn phòng chỉ còn lại tiếng thở dốc nặng nề và tiếng va chạm xác thịt đầy ám ảnh. Lâm Hạ thấy mình như một con thuyền nhỏ giữa cơn bão lớn, chỉ có thể bám chặt lấy vai anh để không bị nhấn chìm. Những giọt mồ hôi hòa quyện vào nhau, mặn chát và nồng nàn.
"Nói đi... ai mới là chủ nhân của em?" – Hoắc Thiên thì thầm vào tai cô, giọng nói khàn đặc đầy quyến rũ nhưng cũng cực kỳ tàn nhẫn.
"Anh... Hoắc Thiên... anh là ác ma..."
"Đúng, tôi là ác ma của riêng em. Và đêm nay, ác ma sẽ không để em ngủ yên đâu."
Trận hoan lạc kéo dài dai dẳng, hết lần này đến lần khác như không có hồi kết. Trong bóng tối của biệt thự Hoắc gia, sự kiêu ngạo của một thiên kim tiểu thư đã hoàn toàn bị nghiền nát, thay vào đó là sự lệ thuộc vào dục vọng và sự chiếm hữu tàn khốc của kẻ mang tên "người cũ".
Khi cơn sóng cuối cùng qua đi, Lâm Hạ mệt mỏi lịm đi trong vòng tay sắt đá của Hoắc Thiên. Anh nhìn người phụ nữ đang ngủ say với những vệt nước mắt chưa khô, ánh mắt chợt hiện lên một tia phức tạp: vừa yêu đến xương tủy, vừa hận đến thấu trời.