697 từ
Chiếc Rolls-Royce lao đi xé toạc màn đêm tĩnh mịch của thành phố, tiến thẳng về phía khu biệt thự cao cấp nằm biệt lập trên đỉnh đồi. Bên trong xe, không khí đông đặc đến mức khiến Lâm Hạ cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt.
Hoắc Thiên ngồi đó, một tay nới lỏng cà vạt, tay kia vẫn giữ chặt lấy cổ tay cô, mặc cho những vết lằn đỏ đã bắt đầu hiện rõ trên làn da trắng sứ.
"Buông tôi ra... Hoắc Thiên, anh điên rồi!"
Lâm Hạ cố gắng vùng vẫy, nhưng chỉ nhận lại một cái nhìn lạnh lẽo như băng từ anh. Anh không nói một lời, cho đến khi xe dừng hẳn trước cánh cổng sắt đồ sộ của Hoắc dinh.
Hoắc Thiên lôi cô ra khỏi xe không chút nương tay. Lâm Hạ loạng choạng, đôi giày cao gót khiến cô suýt ngã quỵ xuống nền đá lạnh lẽo, nhưng anh vẫn cứ thế kéo lê cô vào đại sảnh. Đám người hầu trong nhà cúi đầu sát đất, không một ai dám ngước lên nhìn cảnh tượng hỗn loạn này.
Rầm!
Cánh cửa phòng ngủ chính bị đá văng ra rồi đóng sầm lại. Hoắc Thiên ném cô lên chiếc giường king-size rộng lớn giữa phòng. Lâm Hạ hoảng sợ lùi lại phía sau, lưng cô chạm phải thành giường cứng ngắc, đôi mắt ngập nước nhìn người đàn ông đang chậm rãi tháo bỏ lớp áo vest bên ngoài.
"Nhìn cho kỹ đi, Lâm Hạ." – Hoắc Thiên vừa tháo khuy măng sét, vừa tiến lại gần, giọng nói trầm thấp vang dội trong không gian yên tĩnh. – "Nơi này từng là nơi tôi chỉ dám mơ tới trong những giấc mộng hèn mọn của mình. Còn bây giờ, tôi là chủ nhân của nó, và cũng là chủ nhân của em."
Lâm Hạ run rẩy, cô cố gắng tìm lại chút kiêu hãnh cuối cùng: "Anh dùng tiền để mua tôi, anh nghĩ tôi sẽ phục sao? Hoắc Thiên, anh chỉ là một kẻ mới phất lên nhờ thủ đoạn, bản chất của anh vẫn là..."
Chát!
Câu nói chưa dứt, bàn tay Hoắc Thiên đã chặn đứng môi cô bằng một nụ hôn thô bạo, nồng nặc mùi thuốc lá và sự trừng phạt. Anh dùng sức cắn nhẹ vào môi dưới của cô cho đến khi vị tanh ngọt của máu lan tỏa.
"Bản chất của tôi là gì?" – Anh thì thầm sát môi cô, ánh mắt mang theo sự điên cuồng. – "Là kẻ bị em chà đạp? Hay là kẻ sẽ khiến em phải khóc lóc van xin trên chính chiếc giường này?"
Hoắc Thiên thô bạo ghì chặt hai tay cô lên đỉnh đầu, một chân chen vào giữa hai chân cô, hoàn toàn khống chế mọi sự phản kháng. Sự tiếp xúc cơ thể quá mức thân mật này khiến Lâm Hạ rùng mình. Cô có thể cảm nhận được cơ bắp rắn chắc và hơi nóng hừng hực tỏa ra từ người anh – một thứ áp lực mang tính chiếm đoạt tuyệt đối.
"Thả tôi ra... tôi không muốn..." – Tiếng nức nở của cô bị anh nuốt gọn.
"Em không có quyền nói 'không' ở đây." – Ngón tay anh thô bạo lướt dọc theo sống lưng cô, khiến một luồng điện run rẩy chạy dọc cơ thể Lâm Hạ. – "Lâm Hạ, em phải nhớ cho rõ: 50 tỷ đó không phải để mua một tiểu thư về làm bình hoa. Mà là mua một con búp bê biết nói, để tôi tùy ý hành hạ cho đến khi nỗi hận trong lòng tôi tan biến."
Anh cúi xuống, bắt đầu vùi đầu vào hõm cổ cô, để lại những dấu hôn đỏ sẫm như một lời tuyên bố chủ quyền tàn nhẫn. Lâm Hạ cắn chặt môi để không thốt ra những tiếng rên rỉ nhục nhã, nhưng cơ thể cô, dưới sự khiêu khích chuyên nghiệp và đầy thù hận của Hoắc Thiên, lại bắt đầu phản ứng một cách phản bội.
Đêm nay, tại nơi từng là khởi nguồn của những giấc mơ, ác mộng thực sự của Lâm Hạ chính thức bắt đầu.