MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChơi Đùa Trên Giường Kẻ ThùChương 12: "EM CHỈ ĐƯỢC NHÌN MỘT MÌNH TÔI!"

Chơi Đùa Trên Giường Kẻ Thù

Chương 12: "EM CHỈ ĐƯỢC NHÌN MỘT MÌNH TÔI!"

712 từ

Tiếng lốp xe rít trên mặt đường nhựa vang lên chói tai trước khi dừng hẳn trước sân biệt thự. Hoắc Thiên không đợi tài xế mở cửa, anh lôi mạnh Lâm Hạ ra khỏi xe. Sự giận dữ từ buổi tiệc vẫn còn hừng hực trong đôi mắt đen thẫm ấy, tựa như một ngọn lửa sẵn sàng thiêu rụi mọi thứ.

Lâm Hạ loạng choạng, chiếc váy dạ hội đã rách một mảng lớn nơi vai, mái tóc rối bời. Cô chưa kịp đứng vững thì đã bị anh ném thẳng vào giữa phòng khách.

"Hoắc Thiên... anh bình tĩnh lại đi... tôi và Tần Phong thật sự không có gì..."

"Câm miệng! Đừng để cái tên đó thốt ra từ miệng em một lần nào nữa!" - Hoắc Thiên gầm lên, anh thô bạo giật phắt chiếc túi xách hàng hiệu trên tay cô, ném mạnh vào lò sưởi đang cháy bập bùng.

Lâm Hạ bàng hoàng nhìn món đồ duy nhất còn sót lại từ thời thiên kim tiểu thư của mình bị ngọn lửa nuốt chửng. Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu. Hoắc Thiên như phát điên, anh lao đến tủ đồ trong phòng khách, vứt sạch những gì thuộc về quá khứ của cô ra sàn nhà.

"Từ hôm nay, em không được giữ lại bất cứ thứ gì nhắc nhở em về quá khứ, về những kẻ đàn ông khác!"

Anh bước đến trước mặt cô, bóng hình cao lớn che phủ cả người cô, áp lực nặng nề đến mức Lâm Hạ không dám thở mạnh. Anh quỳ xuống, dùng bàn tay to lớn bóp chặt lấy hai gò má cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang vằn lên tia máu của mình.

"Lâm Hạ, em nghe cho rõ đây. Em không cần nhìn thế giới ngoài kia, cũng không cần biết bất kỳ ai khác. Trong đôi mắt này, chỉ được phép chứa đựng hình bóng của tôi thôi. Hiểu chưa?"

Dứt lời, anh không đợi cô trả lời mà thô bạo hôn lên đôi mắt đang nhòe lệ của cô. Nụ hôn mang theo sự chiếm hữu điên cuồng, di chuyển xuống đôi môi bị cắn đến sưng tấy.

Anh bế bổng cô lên, không phải về phòng ngủ, mà là đặt cô ngay trên chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo ở giữa phòng khách. Ánh đèn chùm rực rỡ chiếu xuống thân thể run rẩy của Lâm Hạ, phơi bày mọi dấu vết hoan lạc nhục nhã vừa diễn ra trên xe.

"Hoắc Thiên... người hầu... họ sẽ thấy..." - Lâm Hạ run rẩy van nài.

"Ai dám nhìn?" - Anh lạnh lùng tháo bỏ thắt lưng, tiếng kim loại va chạm với sàn đá vang lên như một bản án. - "Tôi muốn em ghi nhớ cảm giác này. Dù ở bất cứ đâu, em cũng chỉ có thể thuộc về một mình Hoắc Thiên tôi."

Anh thô bạo chiếm lấy cô, từng nhịp va chạm đều mạnh mẽ như muốn khảm sâu sự hiện diện của mình vào linh hồn cô. Trong cơn đau đớn và khoái cảm đan xen, Lâm Hạ thấy mình như bị nhấn chìm vào vực thẳm. Cô vô thức bám chặt lấy vai anh, để lại những vết cào rớm máu.

Hoắc Thiên nhìn thấy những vết cào đó, anh không những không đau mà còn cười một cách thỏa mãn. Anh cúi xuống, thì thầm vào tai cô bằng giọng khàn đặc:

"Đúng rồi... hãy để lại dấu vết trên người tôi, cũng như tôi đã để lại dấu ấn trong em. Lâm Hạ, em chỉ được nhìn tôi, chỉ được khóc vì tôi, và chỉ được rên rỉ dưới thân một mình tôi. Nhớ kỹ chưa?"

Cơn bão tình ái kéo dài cho đến khi Lâm Hạ kiệt sức hoàn toàn. Giữa căn phòng rộng lớn đầy mảnh vụn của quá khứ, cô nằm im lìm trong vòng tay anh. Hoắc Thiên dùng ngón tay thon dài lướt qua hàng mi vẫn còn đọng nước của cô, ánh mắt tràn đầy sự điên cuồng của kẻ đã giành chiến thắng.

Hóa ra, sự chiếm hữu tột cùng không phải là giam cầm trong lồng sắt, mà là khiến người đó ngay cả trong mơ cũng chỉ có thể gọi tên mình.