821 từ
Trụ sở tập đoàn Hoắc thị hôm nay bao trùm trong một bầu không khí căng thẳng cực độ. Nhân viên đi lại khép nép, không ai dám thở mạnh, bởi họ biết bên trong phòng họp VIP đang diễn ra cuộc đàm phán giữa hai "con hổ" của giới tài chính: Hoắc Thiên và Tần Phong.
Lâm Hạ đứng cạnh Hoắc Thiên trong vai trò thư ký, nhưng bộ váy bút chì bó sát cùng chiếc vòng cổ nhung đen đã tố cáo thân phận thực sự của cô. Cô cảm nhận được ánh mắt của Tần Phong vẫn thỉnh thoảng lướt qua cơ thể mình một cách trơ trẽn, như thể hắn đang lột trần cô bằng mắt ngay trước mặt chủ nhân của cô.
"Hoắc tổng, dự án này tôi có thể nhường. Nhưng với một điều kiện..." – Tần Phong đẩy bản hợp đồng về phía trước, khóe môi nhếch lên một nụ cười tà mị. – "Cho Lâm tiểu thư sang văn phòng tôi làm việc một tuần. Tôi hứa sẽ 'chăm sóc' em ấy thật chu đáo."
Rắc!
Chiếc bút máy trong tay Hoắc Thiên gãy làm đôi. Mực đen bắn tung tóe lên tờ giấy trắng tinh, trông như một vệt máu đen ngòm. Anh không giận dữ quát tháo, mà từ từ đứng dậy, vòng tay qua vai Lâm Hạ, kéo cô ngồi hẳn lên đùi mình ngay tại chiếc ghế chủ tọa.
"Tần Phong, anh có vẻ rất tự tin vào mạng sống của mình nhỉ?" – Hoắc Thiên hờ hững nói, nhưng bàn tay anh đã bắt đầu không an phận lướt dưới gấu váy của Lâm Hạ.
Lâm Hạ sững sờ, mặt đỏ bừng vì nhục nhã. Cô cố gắng khép chân lại, nhưng anh dùng lực ép mạnh, bắt cô phải ngồi ở một tư thế đầy ám muội.
"Hoắc Thiên... đừng... có người ở đây..." – Cô thì thầm, giọng run bắn.
"Sợ gì chứ? Tần tổng muốn xem 'giá trị' của em mà, chẳng lẽ tôi lại không cho hắn toại nguyện?"
Dứt lời, trước sự chứng kiến của Tần Phong, Hoắc Thiên xoay người Lâm Hạ lại, bắt cô đối diện với mình. Anh thô bạo hôn lên cổ cô, cố ý để lại một vết hằn đỏ thẫm ngay phía trên chiếc vòng nhung. Bàn tay anh luồn sâu vào trong, trực tiếp chạm vào làn da nhạy cảm khiến Lâm Hạ run lên bần bật, tiếng rên rỉ nhục nhã suýt chút nữa bật ra khỏi kẽ răng.
Tần Phong nhìn cảnh tượng đó, nụ cười trên môi khựng lại. Hắn ta biết Hoắc Thiên điên, nhưng không ngờ lại điên đến mức này – dám công khai chiếm đoạt người phụ nữ của mình ngay tại bàn đàm phán để dằn mặt đối thủ.
"Nhìn cho kỹ vào, Tần Phong." – Hoắc Thiên vừa hôn lên xương quai xanh của Lâm Hạ, vừa liếc mắt nhìn hắn bằng vẻ khinh bỉ tột độ. – "Thứ mà tôi đã xích lại, dù có chết cũng phải chết trong tay tôi. Anh nghĩ mình có tư cách chạm vào sao?"
Tần Phong nghiến răng, gương mặt lãng tử biến dạng vì giận dữ và nhục nhã. Hắn đứng phắt dậy, ném bản hợp đồng xuống bàn: "Hoắc Thiên, anh đúng là một con thú hoang! Chúng ta cứ đợi đấy!"
Hắn đùng đùng bỏ ra ngoài, cánh cửa phòng họp đóng sầm lại. Ngay lập tức, sự im lặng bao trùm, chỉ còn lại tiếng thở dốc dồn dập của Lâm Hạ.
Hoắc Thiên không dừng lại. Cơn ghen tuông ban nãy vẫn chưa nguôi ngoai, nó chuyển hóa thành một loại dục vọng đen tối và mãnh liệt. Anh gạt phăng mọi thứ trên bàn họp xuống sàn — máy tính, tài liệu, ly nước — tạo nên một đống hỗn độn.
"Anh ta nhìn em lâu quá rồi đấy, Lâm Hạ." – Anh lật người cô lại, ép cô nằm sấp xuống bàn họp, đôi tay thô bạo kéo phăng chiếc váy cản đường.
"Đừng mà... Hoắc Thiên... đây là văn phòng..."
"Văn phòng thì sao? Tôi muốn nơi này, chiếc bàn này, hơi thở này... mọi thứ đều phải ám mùi vị của tôi, để lần sau bất cứ kẻ nào bước vào đây cũng biết em thuộc về ai!"
Anh chiếm lấy cô bằng một sự cuồng nhiệt đầy tính trừng phạt. Mỗi nhịp va chạm đều khiến chiếc bàn họp rung chuyển mạnh mẽ. Lâm Hạ bám chặt lấy cạnh bàn, nước mắt lã chã rơi. Cô cảm thấy mình như một vật tế thần trong cuộc chiến của những kẻ đàn ông, bị vây hãm trong dục vọng tàn khốc của một kẻ mang danh nghĩa "người cũ".
Ngoài kia, nhân viên vẫn đi lại, nhưng bên trong phòng họp VIP, sự kiêu hãnh cuối cùng của thiên kim tiểu thư nhà họ Lâm đã hoàn toàn tan nát dưới sự chiếm hữu điên cuồng của Hoắc Thiên.