MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChơi Đùa Trên Giường Kẻ ThùChương 14: VẾT RẠN NỨT CỦA LÒNG TỰ TRỌNG

Chơi Đùa Trên Giường Kẻ Thù

Chương 14: VẾT RẠN NỨT CỦA LÒNG TỰ TRỌNG

757 từ

Căn phòng ngủ tại biệt thự Hoắc gia chìm trong bóng tối âm u, dù ngoài kia nắng chiều vẫn đang rực rỡ. Lâm Hạ nằm bất động trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn trân trân vào khoảng không. Kể từ sau sự việc nhục nhã tại phòng họp, cô không còn khóc, không còn phản kháng, cũng không còn thiết ăn uống.

Cô giống như một con búp bê vải đã bị rút cạn linh hồn, chỉ còn lại cái xác rỗng tuếch mang đầy những dấu vết xanh tím.

Cạch.

Hoắc Thiên bước vào, mùi rượu vang nhạt hòa lẫn mùi hương trầm quen thuộc. Nhìn thấy dáng vẻ héo úa của người phụ nữ trên giường, trái tim sắt đá của anh chợt thắt lại một nhịp. Anh tiến lại gần, đặt tay lên trán cô nhưng bị Lâm Hạ vô thức né tránh. Một sự né tránh không phải vì giận dữ, mà là vì ghê tởm.

"Ăn chút gì đi. Em định tuyệt thực để ép tôi buông tay sao?" – Giọng Hoắc Thiên dịu đi vài phần, nhưng vẫn mang đầy tính áp đặt.

Lâm Hạ không trả lời. Cô chậm rãi ngồi dậy, chiếc áo ngủ mỏng manh tuột xuống khỏi bờ vai, lộ ra dấu răng của anh vẫn còn chưa đóng vảy. Cô cười, một nụ cười nhạt nhẽo và đầy cay đắng.

"Hoắc Thiên, anh nhìn xem... tôi còn gì nữa không?" – Cô chỉ tay vào gương mặt mình trong gương. – "Lòng tự trọng của một con người, danh dự của một cô gái, tất cả đều bị anh dẫm nát dưới chân rồi. Bây giờ, đến cả quyền được ghê tởm chính mình tôi cũng không còn nữa."

"Lâm Hạ, đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi." – Hoắc Thiên nheo mắt, cơn giận ngầm trỗi dậy.

"Anh muốn tôi ngoan ngoãn? Được thôi." – Cô đứng dậy, lảo đảo bước đến trước mặt anh, bàn tay run rẩy bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo ngủ, phơi bày cơ thể đầy rẫy dấu vết chiếm hữu trước mặt anh. – "Anh muốn làm lúc nào? Ở đâu? Trên giường, sàn nhà, hay lại là bàn làm việc trước mặt người khác? Chỉ cần anh ra lệnh, nô lệ này sẽ phục vụ. Chỉ xin anh... đừng nhìn tôi bằng ánh mắt như thể anh còn yêu tôi nữa. Nó kinh tởm lắm."

Rầm!

Hoắc Thiên đấm mạnh tay vào tường ngay sát tai cô. Gương mặt anh vặn vẹo vì đau đớn và phẫn nộ. Anh hận cô vì năm xưa đã bỏ rơi anh, nhưng anh càng hận bản thân mình hơn vì dù có giày vò cô thế nào, anh vẫn không thể ngừng khao khát cô.

"Em nghĩ tôi không dám giết em sao?" – Anh gằn giọng, hơi thở nóng rực phả lên mặt cô.

"Anh đã giết tôi từ lâu rồi, Hoắc Thiên." – Lâm Hạ nhìn thẳng vào mắt anh, nước mắt cuối cùng cũng trào ra, nóng hổi. – "Kẻ đang đứng trước mặt anh chỉ là một con quỷ do chính tay anh tạo ra thôi."

Hoắc Thiên sững sờ. Nhìn những giọt nước mắt ấy, sự chiếm hữu điên cuồng trong anh bỗng chốc sụp đổ, thay vào đó là một nỗi sợ hãi mơ hồ. Anh sợ nếu cứ tiếp tục thế này, anh sẽ thật sự đánh mất cô mãi mãi – không phải vào tay kẻ khác, mà là vào tay tử thần.

Anh thô bạo kéo cô vào lòng, ôm thật chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình, giọng nói khàn đặc:

"Đừng nói nữa... Lâm Hạ, đừng nói nữa. Tôi sẽ bù đắp cho em. Ngày mai chúng ta đi du lịch, rời khỏi thành phố này. Tôi sẽ cho em tất cả những gì em muốn, chỉ cần em đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đó..."

Lâm Hạ gục đầu vào vai anh, không đáp lại, cũng không ôm lấy anh. Trong lòng cô, vết rạn nứt của lòng tự trọng đã biến thành một vực thẳm sâu hoắm. Và ngay lúc này, một bí mật kinh khủng khác đang chờ đợi cô phía sau cánh cửa: Cô vô tình nhìn thấy tập tài liệu mật trên bàn làm việc của anh — bản kế hoạch thu mua Lâm gia đã được chuẩn bị từ... ba năm trước.

Hóa ra, sự phá sản của gia đình cô không phải là ngẫu nhiên. Mọi thứ đều nằm trong sự tính toán tàn nhẫn của người đàn ông đang ôm cô lúc này.