MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChốt Đơn Trên GiườngChương 14

Chốt Đơn Trên Giường

Chương 14

890 từ · ~5 phút đọc

Sau khi Kiều Chính bị bắt, dư luận bắt đầu xoay chiều, nhưng các thế lực ngầm vẫn không buông tha Kiều Gia. Một liên minh các nhà đầu tư giấu mặt đang âm thầm thu gom các khoản nợ xấu của tập đoàn này với mục đích kích hoạt điều khoản phá sản bắt buộc. Kiều Nhã dù đã lấy lại quyền kiểm soát nội bộ, nhưng cô vẫn đang đứng trên một tảng băng trôi sắp tan.

Tại tầng cao nhất của Thẩm Thị, Thẩm Quân đang xem xét một bản danh sách các quỹ đầu cơ đang tấn công Kiều Nhã. Trong đó, cái tên nổi bật nhất là tập đoàn tài chính phương Bắc – đối thủ chiến lược cũ của cha anh.

"Chủ tịch, đây là cơ hội tốt để chúng ta phối hợp với họ," trợ lý của Thẩm Quân hào hứng đề xuất. "Nếu chúng ta tung đòn cuối cùng, Kiều Gia sẽ chính thức thuộc về Thẩm Thị mà không tốn quá nhiều công sức."

Thẩm Quân xoay chiếc bút máy, ánh mắt lạnh lẽo như băng giá: "Tôi không thích ăn chung bát với kẻ khác. Hơn nữa, kẻ có quyền phá hủy Kiều Nhã... chỉ có thể là tôi."

Đêm đó, Thẩm Quân thực hiện một chuỗi các giao dịch ngầm. Anh dùng danh nghĩa cá nhân và các công ty bình phong để mua đứt toàn bộ số nợ xấu mà liên minh kia đang thu gom. Thay vì siết nợ Kiều Nhã, anh chuyển đổi số nợ đó thành các khoản vay dài hạn với lãi suất cực thấp.

Đây là một hành động tự sát về mặt kinh tế đối với Thẩm Thị, nhưng là một sự bảo hộ tuyệt đối cho Kiều Nhã.

Kiều Nhã nhận được thông báo từ bộ phận tài chính rằng các khoản nợ đã được giải quyết một cách thần kỳ. Cô nhìn cái tên công ty cho vay – "Grey Area" (Vùng Xám). Tim cô đập hụt một nhịp. Cô biết cái tên đó có ý nghĩa gì. Đó là mật danh của căn penthouse nơi họ gặp nhau.

Không thể chờ đợi thêm, cô lái xe đến Thẩm Thị ngay lập tức. Nhưng lần này, cô không lên văn phòng, mà đứng đợi ở bãi đậu xe VIP.

Khi Thẩm Quân bước ra cùng đoàn tùy tùng, anh khựng lại khi thấy chiếc xe của cô. Anh ra hiệu cho cấp dưới rời đi trước. Khi chỉ còn hai người, không gian bỗng trở nên ngột ngạt.

"Anh điên rồi sao, Thẩm Quân?" Kiều Nhã bước tới, ném tập tài liệu về phía anh. "Dùng 300 triệu đô để mua nợ cho đối thủ? Các cổ đông của anh mà biết, họ sẽ treo cổ anh lên đấy!"

Thẩm Quân thong thả mở cửa xe, giọng nói vẫn điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra: "Em nghĩ nhiều quá rồi. Tôi làm thế để đảm bảo khoản 500 triệu đô tôi cho em vay trước đó không bị mất trắng. Đó là bài toán đầu tư, không phải làm từ thiện."

"Nói dối!" Kiều Nhã hét lên, cô túm lấy cổ áo anh, ép anh phải nhìn thẳng vào mắt mình. "Anh đang bảo vệ tôi. Tại sao? Tại sao không nhân cơ hội này kết liễu tôi đi?"

Thẩm Quân nhìn cô, ánh mắt anh xao động giữa ranh giới của lý trí và tình cảm. Anh đột ngột kéo cô vào trong xe, đóng sầm cửa lại. Trong không gian hẹp và kín đáo của chiếc xe sang trọng, mùi hương của hai người quện vào nhau.

"Vì tôi chưa cho phép em thua kẻ khác," Thẩm Quân gằn giọng, bàn tay anh siết chặt lấy gáy cô. "Nếu em sụp đổ dưới tay đám người đó, cuộc chơi của chúng ta sẽ kết thúc. Và tôi... tôi chưa muốn kết thúc với em."

Anh không để cô nói thêm, nụ hôn của anh tràn ngập sự khao khát và cả nỗi lo sợ mơ hồ. Lần này, Thẩm Quân không thắt cà vạt. Anh để cổ áo mở rộng, phơi bày sự trần trụi của cảm xúc. Trong bóng tối của hàng ghế sau, họ lao vào nhau như để trốn tránh thực tại tàn khốc ngoài kia.

Kiều Nhã cảm nhận được sự che chở thầm lặng của người đàn ông này. Anh dùng thế giới của anh để che chắn cho cô, dù cái giá phải trả là sự phản bội lại chính lý tưởng kinh doanh của mình.

"Đừng làm thế nữa," cô thầm thì giữa những nụ hôn. "Nếu anh bị lộ, tôi không cứu nổi anh đâu."

"Yên tâm," Thẩm Quân khàn giọng, bàn tay anh mơn trớn trên làn da mịn màng của cô. "Tôi đã xóa sạch dấu vết. Ở dưới giường, chúng ta vẫn là kẻ thù. Nhưng đêm nay, cứ để tôi làm kẻ phản bội của Thẩm Thị một lần này thôi."

Đêm đó, giữa những âm thanh của động cơ và mưa gió bên ngoài, có hai kẻ đã chọn cách bảo vệ nhau bằng những lời nói dối vụng về nhất. Họ tưởng rằng mình đã xóa sạch dấu vết, nhưng họ không ngờ rằng, ở một góc khuất của bãi đậu xe, một ống kính máy ảnh đã bắt trọn khoảnh khắc Thẩm Quân bế Kiều Nhã vào lòng.