919 từ · ~5 phút đọc
Ánh nắng buổi sớm chiếu qua lớp kính của văn phòng Kiều Gia, nhưng nó không đủ để sưởi ấm tâm hồn đang đóng băng của Kiều Nhã. Dưới lớp áo sơ mi cao cổ là những vết bầm tím – dấu tích của cuộc "ngã giá" đêm qua. Trên bàn cô lúc này không phải là những bản kế hoạch dự án, mà là bằng chứng về sự phản bội của Kiều Chính – người chú ruột mà cô luôn kính trọng.
Cánh cửa văn phòng bật mở, Kiều Chính bước vào với vẻ mặt đắc thắng giả tạo: "Nhã à, chú nghe nói ngân hàng đã gây áp lực. Nếu cháu không trụ được, cứ để chú đứng ra tiếp quản dự án cảng biển, chú sẽ lo liệu cho cháu một vị trí an nhàn ở nước ngoài."
Kiều Nhã nhìn người đàn ông trước mặt, đôi mắt cô lạnh đến mức khiến ông ta phải khựng lại. Cô thong thả đẩy xấp tài liệu sang: "Vị trí an nhàn đó, chú nên giữ lại cho mình trong trại giam thì hơn."
Khi các thám tử và cảnh sát kinh tế bước vào, Kiều Chính đổ sụp xuống sàn. Sự tàn nhẫn của Kiều Nhã trong buổi sáng hôm đó đã trở thành huyền thoại trong giới kinh doanh. Cô không chừa cho người thân duy nhất của mình một con đường sống. Cô tiễn ông ta đi bằng chính đôi bàn tay đã từng được ông ta dắt đi trong đám tang của cha mẹ mình.
Khi căn phòng chỉ còn lại một mình, lớp vỏ bọc "người đàn bà thép" hoàn toàn vỡ vụn. Kiều Nhã ngồi thụp xuống ghế, hai tay ôm lấy đầu, những tiếng nấc nghẹn ngào vỡ òa giữa không gian vắng lặng. Cô vừa cứu được công ty, nhưng cô đã mất sạch gia đình. Cô vừa chiến thắng, nhưng cô cảm thấy mình như một kẻ trắng tay.
Trong cơn tuyệt vọng, cô vô thức cầm điện thoại lên. Cô muốn gọi cho ai đó, nhưng danh bạ hàng trăm người không có lấy một cái tên để cô có thể khóc. Cuối cùng, ngón tay cô dừng lại ở một dãy số không lưu tên, nhưng cô thuộc lòng từng con số.
Chỉ sau hai hồi chuông, đầu dây bên kia bắt tiếng. Một sự im lặng bao trùm.
"Thẩm Quân..." cô thầm thì, giọng nói run rẩy đến tội nghiệp. "Tôi đã làm theo lời anh. Tôi đã dọn dẹp sạch sẽ rồi."
"Tôi biết," giọng Thẩm Quân trầm thấp, có chút gì đó xót xa mà anh cố che giấu. "Em đang ở đâu?"
"Văn phòng. Tôi cảm thấy... lạnh quá."
Mười lăm phút sau, cửa văn phòng một lần nữa mở ra. Thẩm Quân xuất hiện, trên người vẫn là bộ đồ công sở chỉnh tề, nhưng chiếc cà vạt đã được tháo lỏng. Anh không nói một lời, tiến lại gần và kéo cô đứng dậy, bao bọc cô vào vòng tay rộng lớn của mình.
Lần này, không có sự chiếm đoạt, không có bản hợp đồng nào giữa họ. Kiều Nhã vùi mặt vào ngực anh, khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Những giọt nước mắt thấm ướt lớp áo sơ mi đắt tiền của anh, xóa sạch ranh giới của những kẻ thù truyền kiếp.
Thẩm Quân siết chặt vòng tay, cằm tựa lên đỉnh đầu cô. Đôi bàn tay vốn chỉ biết ký kết những lệnh trừng phạt thương trường, giờ đây lại vụng về vuốt ve lưng cô để an ủi.
"Khóc đi," anh thầm thì. "Ở đây không có ống kính phóng viên, không có cổ đông. Em không cần phải làm 'Người đàn bà thép' trước mặt tôi."
Trong khoảnh khắc ấy, Kiều Nhã nhận ra sự thật đau đớn nhất: Người đàn ông đã sỉ nhục cô, ép cô phải quỳ xuống cầu xin, lại chính là người duy nhất cho cô một bờ vai để dựa vào khi cô sụp đổ. Sự yếu lòng này là một mầm mống nguy hiểm, bởi cô biết, khi cô giao trái tim mình cho một con sói như Thẩm Quân, cô đang tự đặt mình vào một canh bạc mà cái giá phải trả có thể là cả mạng sống.
"Anh sẽ không bao giờ phản bội tôi chứ?" cô ngước mắt nhìn anh, đôi mắt nhòe lệ.
Thẩm Quân im lặng rất lâu, đôi mắt anh phản chiếu một sự giằng xé dữ dội. Anh nhẹ nhàng thắt lại chiếc cà vạt của mình, lấy lại vẻ mặt lãnh đạm như một thói quen tự vệ.
"Tôi không phản bội em trên giường. Nhưng ở dưới giường, hãy nhớ kỹ, Kiều Nhã... thương trường vẫn là thương trường. Tôi đã cứu em một lần, không có nghĩa là tôi sẽ không nuốt chửng em vào lần tới."
Lời nói tàn nhẫn của anh như một lời nhắc nhở lạnh lùng về thực tại. Kiều Nhã lùi lại một bước, lau khô nước mắt, ánh mắt dần lấy lại vẻ sắc sảo.
"Tôi hiểu rồi. Cảm ơn vì chiếc áo sơ mi của anh."
Họ lại trở về với vị trí của mình. Nhưng cả hai đều biết, ranh giới đã bị xâm phạm một cách nghiêm trọng. Thẩm Quân bước ra khỏi văn phòng, lòng anh nặng trĩu. Anh đã cứu cô, nhưng anh cũng vừa nhận ra mình đã phạm phải sai lầm lớn nhất của một kẻ săn mồi: Anh đã bắt đầu có cảm xúc với con mồi của chính mình.