MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủChốt Đơn Trên GiườngChương 12

Chốt Đơn Trên Giường

Chương 12

935 từ · ~5 phút đọc

Chiếc váy mà Thẩm Quân gửi đến là một tuyệt phẩm của sự sỉ nhục và quyến rũ: một thiết kế lụa mỏng màu đen xẻ sâu đến tận hông, đính những dải pha lê mảnh như những xiềng xích lấp lánh. Khi Kiều Nhã bước vào văn phòng chủ tịch Thẩm Thị lúc 10 giờ đêm, không gian vắng lặng đến mức tiếng nhịp tim cô đập thình thịch trong lồng ngực cũng trở nên rõ rệt.

Thẩm Quân ngồi sau bàn làm việc, ánh đèn bàn hắt lên một nửa gương mặt anh, khiến anh trông như một vị phán quan dưới địa ngục. Trên bàn, bản hợp đồng ủy quyền cá nhân với chữ ký còn chưa ráo mực của cô nằm ngay ngắn bên cạnh một ly rượu mạnh.

"Lại đây," anh ra lệnh, giọng nói không chút ấm sắc.

Kiều Nhã cắn chặt môi, từng bước đi trên đôi giày cao gót như đang bước trên bàn chông. Cô đứng trước mặt anh, sự kiêu hãnh thường ngày bị thay thế bởi một nỗi nhục nhã ê chề.

Thẩm Quân đứng dậy, chậm rãi đi vòng qua bàn. Anh dùng một ngón tay nâng cằm cô lên, bắt cô phải đối diện với ánh mắt sắc lẹm của mình. "Em có vẻ không vui khi nhận được 500 triệu đô nhỉ? Kiều tổng, đêm nay em không phải là đối thủ của tôi nữa. Em là của nợ mà tôi vừa mua về."

"Tôi đã ký rồi, anh còn muốn gì nữa?" Kiều Nhã run rẩy, hơi thở cô phả vào ngực áo sơ mi phẳng phiu của anh.

"Tôi muốn thấy sự thành khẩn của kẻ đi vay," Thẩm Quân lạnh lùng nói. Anh ngồi xuống chiếc ghế da lớn, kéo cô đứng vào giữa hai chân mình. "Quỳ xuống. Và cầu xin tôi đi."

Máu trong người Kiều Nhã như đông cứng lại. Cô nhìn anh bằng đôi mắt ngập ngụa sự uất hận. "Thẩm Quân, anh đừng quá đáng!"

"Quá đáng sao?" Thẩm Quân bật cười, một nụ cười đầy tàn nhẫn. "Nếu không có khoản tiền này, ngày mai Kiều Gia sẽ bị các cổ đông xâu xé, em sẽ bị tống ra khỏi cái ghế tổng giám đốc đó. Lúc ấy, ngay cả tư cách quỳ trước mặt tôi, em cũng không có."

Kiều Nhã nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô chậm rãi hạ đầu gối xuống sàn đá lạnh lẽo. Sự sụp đổ của một nữ hoàng thương trường diễn ra trong âm thầm nhưng đầy đau đớn.

"Cầu... cầu xin anh... cứu Kiều Gia."

Thẩm Quân siết chặt lấy mái tóc cô, buộc cô phải ngước nhìn mình. Trong thâm tâm anh là một sự mâu thuẫn dữ dội. Anh hận cô vì sự bướng bỉnh, nhưng anh lại phát điên vì muốn che chở cho cô theo cách tiêu cực nhất.

"Tốt lắm," anh khàn giọng.

Anh không cho cô thêm thời gian để hối hận. Thẩm Quân bế bổng cô lên, đặt cô nằm lên đống tài liệu ngồn ngộn trên bàn làm việc. Anh thô bạo xé toạc lớp lụa mỏng manh của chiếc váy đắt tiền. Sự chiếm đoạt lần này không còn là sự giao thoa của hai tâm hồn cô độc, mà là sự trừng phạt.

Anh xâm nhập vào cô một cách mãnh liệt, như muốn khắc ghi quyền sở hữu vào từng tế bào trên cơ thể cô. Kiều Nhã cắn chặt lấy vai anh để không phát ra tiếng khóc, nhưng những tiếng rên rỉ đau đớn và khoái lạc vẫn thoát ra qua kẽ răng.

Trong lúc cao trào nhất, Thẩm Quân ghé sát tai cô, giọng nói như tiếng sấm nổ giữa trời quang: "Nhìn cho rõ người đang cứu em là ai. Kẻ hãm hại Kiều Gia không phải là tôi, mà là chú ruột của em – Kiều đại lão gia. Hắn ta đã bán đứng quy trình kỹ thuật cho bên thứ ba. Tôi chỉ là kẻ đang cố gắng gom lại những mảnh vỡ từ sự ngu ngốc của em thôi."

Kiều Nhã sững người, cơ thể cô cứng đờ giữa trận cuồng phong của dục vọng. Chú ruột? Người thân duy nhất của cô lại là kẻ đâm sau lưng?

Cơn đau đớn từ sự phản bội của người thân còn kinh khủng hơn sự sỉ nhục mà Thẩm Quân đang dành cho cô. Cô ôm chặt lấy cổ anh, lần này không phải vì ham muốn, mà vì cô chợt nhận ra giữa thế giới đầy rẫy sự dối trá này, người đàn ông đang hành hạ cô trên giường lại là người duy nhất nói cho cô biết sự thật tàn khốc ấy.

Đêm đó, trên chiếc bàn làm việc lạnh lẽo, Thẩm Quân đã lấy đi tất cả sự kiêu ngạo của Kiều Nhã, nhưng đồng thời, anh cũng âm thầm trở thành chỗ dựa duy nhất của cô trong bóng tối.

Khi mọi thứ kết thúc, Thẩm Quân lấy chiếc áo vest của mình đắp lên cơ thể đang run rẩy của cô. Anh thắt lại chiếc cà vạt của mình, lấy lại vẻ lạnh lùng thường nhật.

"Số tiền đã được chuyển. Sáng mai, hãy quay về Kiều Gia và dọn dẹp 'rác rưởi' của em đi. Còn bây giờ, em có thể ghét tôi bao nhiêu tùy thích."

Anh quay lưng đi, nhưng Kiều Nhã nhìn thấy bàn tay anh đang run rẩy khi cầm ly rượu. Hóa ra, để đóng vai một kẻ ác độc cứu vớt cô, anh cũng đã phải trả một cái giá không hề rẻ về mặt cảm xúc.