768 từ · ~4 phút đọc
Một tuần sau đêm mưa tại biệt thự ngoại ô, giới tài chính thành phố S đón nhận một cơn địa chấn. Tập đoàn Kiều Gia – vốn được coi là "pháo đài bất khả xâm phạm" của Kiều Nhã – bất ngờ bị cáo buộc sử dụng vật liệu không đạt chuẩn trong dự án cảng biển quốc tế. Ngay lập tức, cổ phiếu Kiều Gia lao dốc không phanh, các đối tác vận tải lớn đồng loạt tuyên bố tạm dừng hợp đồng để chờ điều tra.
Kiều Nhã ngồi trong văn phòng, ánh đèn từ màn hình máy tính phản chiếu gương mặt tái nhợt của cô. Đây là một đòn tấn công thâm độc, được chuẩn bị kỹ lưỡng từ bên trong nội bộ.
"Kiều tổng, ngân hàng đã ra tối hậu thư. Nếu trong vòng 48 giờ chúng ta không chứng minh được sự minh bạch, họ sẽ đóng băng toàn bộ hạn mức tín dụng," trợ lý báo cáo, giọng run rẩy.
Giữa lúc dầu sôi lửa bỏng, chiếc điện thoại cá nhân của cô rung lên. Một tin nhắn vỏn vẹn ba chữ: "Gặp ở sân thượng."
Gió trên sân thượng cao ốc Thẩm Thị thổi lồng lộng, hất tung mái tóc của Kiều Nhã. Thẩm Quân đã đứng đó, vẫn bộ vest đen và chiếc cà vạt xám bạc quen thuộc. Anh nhìn cô, không có vẻ gì là ngạc nhiên trước thảm cảnh của Kiều Gia.
"Là anh làm?" Kiều Nhã tiến lại gần, giọng nói khàn đặc vì uất ức. "Anh rút vốn khỏi khu Đông, nhường sân chơi cho tôi, chỉ để đợi đến ngày hôm nay bóp chết tôi một cách hoàn hảo nhất?"
Thẩm Quân quay người lại, ánh mắt anh sâu không thấy đáy. Anh không phủ nhận, cũng không thừa nhận. Thay vào đó, anh đưa tay ra, kẹp một tờ chi phiếu trắng vào giữa hai ngón tay.
"Bây giờ không phải lúc để buộc tội. Trong 48 giờ tới, nếu Kiều Gia không có đủ 500 triệu đô để bù đắp thâm hụt, em sẽ mất trắng mọi thứ. Thẩm Thị có thể cung cấp khoản vay này ngay lập tức."
Kiều Nhã nhìn tờ chi phiếu, rồi nhìn vào gương mặt lạnh lùng của anh. Cô chợt hiểu ra cái giá của sự giúp đỡ này. "Điều kiện là gì? Anh muốn bao nhiêu phần trăm cổ phần? Hay muốn toàn bộ tập đoàn mang họ Thẩm?"
Thẩm Quân tiến lại gần, thu hẹp khoảng cách đến mức cô có thể cảm nhận được hơi thở của anh. Anh cúi xuống, giọng nói trầm thấp như tiếng quỷ dữ dụ dỗ:
"Tôi không muốn cổ phần. Tôi muốn quyền kiểm soát tuyệt đối... đối với em. Ký vào bản hợp đồng ủy quyền cá nhân, mọi rắc rối của Kiều Gia sẽ biến mất trong một đêm. Nhưng từ nay về sau, em sẽ phải phục tùng mọi yêu cầu của tôi, dù là trên bàn làm việc hay trên giường, mà không được phép dùng 'quy tắc' làm lá chắn."
Kiều Nhã bật cười trong nước mắt. "Thẩm Quân, anh đúng là một con quỷ. Anh nhân lúc tôi lâm nguy để biến tôi thành món đồ chơi trong tay anh sao?"
"Tôi là một thương nhân, Kiều Nhã. Và đây là vụ mua bán hời nhất đời tôi," Thẩm Quân lạnh lùng đáp, nhưng bàn tay anh đang giấu trong túi quần lại siết chặt đến mức nổi gân xanh.
Kiều Nhã nhìn ra chân trời xa xăm, nơi đế chế của cô đang từng chút một sụp đổ. Cô không còn lựa chọn nào khác. Sự kiêu hãnh của cô, tương lai của hàng ngàn nhân viên Kiều Gia đều nằm trong tay người đàn ông này.
Cô giật lấy tờ chi phiếu, ký tên mình lên bản hợp đồng mà anh đã chuẩn bị sẵn.
"Được. Tôi chấp nhận. Hy vọng Thẩm tổng sẽ không hối hận về món hàng này."
Thẩm Quân nhìn chữ ký của cô, rồi đột ngột túm lấy gáy cô, ấn cô vào một nụ hôn thô bạo. Nụ hôn này không có sự đồng cảm của đêm mưa, chỉ có sự chiếm đoạt và quyền lực.
"Đêm nay, 10 giờ, tại phòng làm việc của tôi. Nhớ mặc chiếc váy tôi đã gửi đến văn phòng em."
Anh buông cô ra, xoay người bước đi. Kiều Nhã đứng lại một mình giữa gió lộng, trái tim cô lạnh giá hơn bao giờ hết. Ranh giới giữa kẻ thù và tình nhân đã bị xóa sạch, thay vào đó là mối quan hệ giữa chủ nhân và nô lệ.